Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chuyến Đò Cuối Cùng

Câu chuyện kể về một người lái đò ở vùng chiến sự, âm thầm đưa bộ đội và người dân vượt sông trong những năm tháng chiến tranh. Một chuyến đò giữa đêm đã trở thành ký ức sâu sắc nhất trong cuộc đời ông.

Nghệ An17/07/2026Cao Thị Lý (Trường Mầm Non Diễn Thịnh - Xã An Châu)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Võ Văn Bình. Trước chiến tranh, tôi chỉ là một người lái đò bình thường trên dòng sông quê. Khi chiến sự lan đến, con đò nhỏ của tôi không còn chỉ chở người qua sông mà còn chở theo biết bao niềm hy vọng.

Ban ngày, mặt sông luôn bị theo dõi nên tôi chỉ chèo đò vào ban đêm. Mỗi chuyến đi đều phải tắt đèn, lặng lẽ men theo những bụi tre ven bờ. Chỉ cần một tiếng động lớn cũng có thể khiến cả con đò gặp nguy hiểm.

Một đêm cuối thu, tôi nhận nhiệm vụ đưa một tổ chiến sĩ cùng hai người dân bị thương sang bờ bên kia để đến nơi an toàn. Trời tối đen như mực, sương phủ kín mặt sông.

Khi con đò đi được nửa dòng, từ phía xa bỗng vang lên tiếng động cơ. Mọi người lập tức cúi thấp người. Tôi khẽ xoay mái chèo, đưa con đò nép vào một đám lục bình đang trôi giữa dòng.

Không ai nói một lời. Chỉ còn tiếng nước khẽ vỗ vào mạn thuyền và tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực.

Sau khi mọi thứ yên lặng trở lại, chúng tôi tiếp tục chèo. Gần sáng, con đò cập bến an toàn. Những người bị thương được đưa đi cấp cứu kịp thời, còn các chiến sĩ nhanh chóng lên đường làm nhiệm vụ.

Trước khi chia tay, một chiến sĩ trẻ tháo chiếc khăn rằn đang quàng trên cổ rồi trao cho tôi.

Anh nói:
'Chú giữ làm kỷ niệm. Khi hòa bình, cháu sẽ quay lại đón.'

Tôi gấp chiếc khăn cẩn thận và cất vào túi áo.

Nhưng ngày hòa bình đến, tôi chờ mãi vẫn không gặp lại người chiến sĩ năm ấy. Tôi không biết anh đã đi đâu, chỉ mong rằng anh đã có một cuộc sống bình yên như bao người khác.

Nhiều năm sau, chiếc đò gỗ cũ không còn nữa. Bến sông đã có cây cầu mới nối hai bờ. Người dân qua lại chỉ mất vài phút, chẳng còn ai phải chèo đò giữa đêm tối như ngày trước.

Thỉnh thoảng, tôi mang chiếc khăn rằn đã bạc màu ra ngắm. Nó nhắc tôi nhớ về những chuyến đò lặng lẽ, về những con người đã cùng nhau vượt qua gian khó bằng lòng dũng cảm và sự tin tưởng.

Đối với tôi, con đò năm ấy không chỉ chở người qua sông, mà còn chở theo khát vọng về một ngày đất nước thanh bình. Và thật may mắn, ngày ấy cuối cùng cũng đã đến."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn