Thân nhân liệt sĩ, người có công

CHUYẾN ĐÒ CUỐI CÙNG CỦA LIỆT SĨ MAI THỊ HƯỜNG

CHUYẾN ĐÒ CUỐI CÙNG CỦA LIỆT SĨ MAI THỊ HƯỜNG

Quảng Trị17/03/2026Phan Thị Bích Ngọc (Chi đoàn Văn Phòng Đăng ký Đất đai tỉnh Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHUYẾN ĐÒ CUỐI CÙNG CỦA LIỆT SĨ MAI THỊ HƯỜNG
(Lời kể của người cháu nội)

Tôi chưa từng được gặp bà nội của mình.

Những ký ức về bà trong tôi không phải là những buổi chiều được bà dắt tay, không phải là tiếng ru, cũng không phải là những câu chuyện kể trước giờ đi ngủ. Bà đến với tôi qua lời kể của ba, của những người thân, qua những câu chuyện đứt quãng nhưng luôn thấm đẫm niềm tự hào xen lẫn nỗi nghẹn ngào.

Bà tôi – liệt sĩ Mai Thị Hường.

Mỗi lần nhắc đến bà, giọng ba tôi luôn chùng xuống. Bà tôi có 5 người con, ba tôi là con thứ 4. Ngày bà hi sinh, ba lúc ấy mới 6 tuổi vẫn còn là một đứa trẻ chưa kịp lớn, chưa kịp hiểu hết thế nào là mất mát. Người con út của bà lúc đó mới chỉ 4 tuổi, thậm chí còn chưa kịp gọi trọn hai tiếng “mẹ ơi”. Ba kể rằng, năm 1972, bến đò Rào Nan là nơi ngày đêm hứng chịu bom đạn. Nhưng cũng chính nơi đó, bà tôi – khi ấy là Bí thư chi bộ, Đội trưởng đội dân quân tự vệ xã – vẫn kiên cường bám trụ. Bà không đứng sau chỉ đạo, mà trực tiếp chèo đò, đưa bộ đội qua sông.

Tôi thường tự hỏi: điều gì đã khiến một người mẹ có 5 người con nhỏ lại có thể mạnh mẽ đến vậy? Có lẽ, đó là tình yêu Tổ quốc lớn hơn tất cả.

Ngày cuối cùng của bà, cũng là một ngày như bao ngày khác – bà lại chèo đò đưa bộ đội qua sông. Nhưng lần này, máy bay Mỹ bất ngờ ập đến. Bom đạn xé toạc bầu trời, dòng sông dậy sóng. Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, bà vẫn cố gắng đưa chuyến đò cập bến.

Và bà đã không trở về.

Mỗi lần nghe đến đây, tôi luôn lặng đi. Tôi cố hình dung về bà – một người phụ nữ giữa mưa bom bão đạn, tay vẫn giữ mái chèo, lòng vẫn hướng về bờ bên kia. Khoảnh khắc ấy, có lẽ bà không chỉ là một người mẹ, mà là hình ảnh của biết bao người mẹ Việt Nam trong chiến tranh. Bà đã chọn ở lại với dòng sông, để những người khác được đi tiếp. Tôi chưa từng được ôm bà, chưa từng được nghe bà gọi tên mình. Nhưng tôi biết, trong dòng máu của mình có một phần của bà – một người phụ nữ đã sống trọn vẹn và hi sinh trọn vẹn. Dòng sông Rào Nan hôm nay vẫn chảy. Bến đò xưa có thể đã khác. Nhưng với tôi, nơi đó không chỉ là một địa danh – mà là nơi bà tôi đã gửi lại cả cuộc đời.

Và hôm nay, khi tôi đứng giữa cuộc sống yên bình, tôi hiểu rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng những chuyến đò không trở lại,
bằng những người mẹ đã gửi lại tuổi xuân nơi dòng sông, bằng sự hi sinh lặng thầm mà vĩ đại như bà nội tôi – liệt sĩ Mai Thị Hường. Tôi không có ký ức về bà, nhưng tôi có một niềm tự hào không gì thay thế được. Và hơn tất cả, tôi có một lời hứa – rằng sẽ sống xứng đáng với sự hi sinh ấy, sẽ kể lại câu chuyện này cho nhiều người hơn nữa, để “chuyến đò cuối cùng” của bà
không bao giờ dừng lại…mà tiếp tục chảy mãi trong dòng ký ức, trong lòng biết ơn và trong trách nhiệm của thế hệ chúng tôi hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn