Chuyến đò đêm
Chuyến đò đêm
Ông chèo đò tên Năm sống bên con sông nhỏ nối liền hai vùng căn cứ. Ban ngày ông chỉ chở dân qua lại bình thường, nhưng đêm xuống lại âm thầm đưa bộ đội sang sông.
Có những đêm mưa lạnh, nước sông đen đặc và máy bay quần thảo phía xa, ông vẫn lặng lẽ chống sào.
Một chiến sĩ trẻ thấy ông già yếu nên ái ngại:
“Đêm hôm thế này nguy hiểm lắm bác ạ.”
Ông Năm cười móm mém:
“Các chú còn không sợ, tôi sợ gì.”
Có lần giữa dòng, địch bắn phá dữ dội. Ông lập tức tắt đèn, ghìm con đò nép sát bờ lau cho bộ đội an toàn.
Khi mọi người lên bờ hết, ông mới thở phào rồi lại lặng lẽ quay đò về phía bên kia sông.
Sau chiến tranh, cây cầu lớn được xây dựng, không còn ai phải chèo đò nữa. Nhưng người dân vùng ấy vẫn kể cho con cháu nghe về ông lái đò già năm xưa — người đã âm thầm đưa biết bao chuyến vượt sông trong những năm tháng hoa lửa.



