Chuyến đò đêm chở vũ khí và nỗi đau tột cùng khi bốn người thân bị giặc ném đá đến chết
Câu chuyện đẫm máu và nước mắt về mẹ Phạm Thị Trâm, người phụ nữ kiên trung dầm sương dãi nắng chèo đò đưa chiến sĩ qua sông. Sự tàn độc của kẻ thù đã cướp đi sinh mạng chồng, con và hai người em của mẹ cùng một lúc bằng thủ đoạn ném đá man rợ, nhưng không thể khuất phục ý chí của gia đình cách mạng ấy.
Mẹ Phạm Thị Trâm sinh năm 1889 tại xã Phước Đông, huyện Cần Đước, tỉnh Long An, xuất thân trong một gia đình bần nông quanh năm suốt tháng làm thuê, cấy rẽ và chịu sự o ép, bức bách của bọn địa chủ. Từ nhận thức sâu sắc về nỗi khổ của người dân lao động, gia đình mẹ đã sớm giác ngộ và dốc lòng tham gia đóng góp cho cách mạng trong suốt hai cuộc kháng chiến. Ngôi nhà nhỏ của mẹ có vị trí chiến lược, nằm ngay giao điểm của một nhánh sông nhỏ đổ ra dòng Cần Đước êm ả, đã trở thành cơ sở mấu chốt và trạm giao liên quan trọng để đưa đón bộ đội chủ lực cũng như quận ủy ở chiến khu trở về.Bất chấp mọi hiểm nguy rình rập, đêm đêm dưới ánh đuốc lá dừa bập bùng, mẹ tự tay dọc ngang chống chèo để đưa từng đoàn chiến sĩ cùng lương thực, vũ khí qua sông an toàn. Quen với cái khổ từ thuở ấu thơ, dù gánh việc nước lẫn việc nhà vô cùng tất bật và nặng nhọc, nụ cười hiền hậu lúc nào cũng bừng lên ấm áp trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của người phụ nữ nông thôn ấy. Chiếc khăn quệt trầu choàng vội trên vai áo của mẹ luôn thấm đẫm mồ hôi nhọc nhằn, và cả những giọt nước mắt hòa lẫn máu đau thương từ bao mất mát khôn cùng.Bi kịch thảm khốc giáng xuống khi người chồng là ông Võ Văn Thường, người con trai thứ sáu Võ Văn Ngàn cùng hai người em ruột của mẹ là Phạm Văn Ngày và Phạm Văn Mẫn không may sa vào tay giặc trong một chuyến đi công tác. Kẻ thù đã bộc lộ bản chất vô cùng tàn bạo khi không chỉ đánh đập, tra khảo dã man mà còn lấy đá chọi thẳng vào bốn người thân yêu của mẹ cho đến khi tắt thở, rồi nhẫn tâm chở thi thể đem đi biệt tích. Bốn cái tang đột ngột ập đến cùng một lúc ngay trong thời khắc mẹ vừa vượt đường xa đưa cán bộ trở về. Đứng trước nỗi tang thương quá lớn, đôi tay già nua của mẹ run lẩy bẩy cố níu giữ chặt lấy chiếc neo thuyền, nước mắt dường như không còn đủ sức để rơi thêm nữa.Dù gánh chịu nỗi đau xé nát tâm can, mẹ Trâm vẫn kiên cường vượt qua và tiếp tục động viên những đứa con còn lại xông pha vào tuyến lửa. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, mẹ tiếp tục phải xót xa tiễn biệt thêm hai người con trai nữa là anh Võ Văn Đắng và Võ Văn Còn khi các anh anh dũng ngã xuống vì nền độc lập của nước nhà. Trong khi đó, người con út Phạm Văn Đây cũng dũng cảm hoạt động nội tuyến, thâm nhập sâu vào lòng địch ròng rã suốt từ năm 1961 đến năm 1972. Trải qua muôn vàn hy sinh với những đứa con ưu tú mang lại niềm tự hào vô giá, mẹ Phạm Thị Trâm đã được Nhà nước trao tặng Bảng vàng Gia đình danh dự, Huân chương Độc lập hạng Ba và phong tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.



