“Chuyến đò đêm qua sông Gianh không có đèn”
Câu chuyện kể về một người lái đò ở Quảng Bình thời chiến tranh, ngày đêm đưa bộ đội, thương binh và dân sơ tán qua sông Gianh trong điều kiện bị kiểm soát gắt gao và luôn có nguy cơ bị phát hiện.
Ông Lê Văn Tư kể rằng trong những năm chiến tranh, sông Gianh là tuyến vận chuyển quan trọng nhưng cũng rất nguy hiểm. Ban ngày phải giấu thuyền, chỉ được đi lại vào ban đêm khi có nhiệm vụ đặc biệt.
Chiếc đò của ông không có đèn. Mọi chuyến đi đều dựa vào kinh nghiệm, ánh sao và dòng nước.
Có những đêm, ông phải đưa bộ đội qua sông trong im lặng tuyệt đối. Ai cũng phải ngồi thấp xuống, không được nói chuyện để tránh lộ vị trí.
Một lần, khi đang giữa dòng, có ánh sáng lạ từ phía xa. Ông lập tức cho thuyền áp sát bờ, cả đoàn nằm im trong bụi lau sậy ven sông. Mọi người không dám cử động cho đến khi nguy cơ qua đi.
Sau đó, ông tiếp tục chèo qua bên kia sông trong bóng tối dày đặc.
Ông Tư nói:
“Lúc đó, mỗi chuyến đò không chỉ là đưa người qua sông, mà là đưa cả niềm tin qua bên kia bờ an toàn.”
Sau hòa bình, ông giữ lại một mái chèo cũ đã mòn, treo trong nhà như một kỷ vật của những đêm không ngủ.



