Bài viết

Chuyến Đò Đêm Trên Dòng Thạch Hãn

Hưng Yên01/01/2026Đỗ Thanh Nhàn (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, dòng sông Thạch Hãn chảy qua lòng thị xã Quảng Trị không còn vẻ thanh bình vốn có. Nó trở thành "con đường máu" nối giữa bờ Bắc và bờ Nam. Dưới lòng sông, bom tọa độ và pháo từ hạm đội ngoài khơi dội vào không dứt. Tôi, một lão nông đã gần lục tuần, cùng chiếc thuyền nan cũ kỹ của mình, đã nhận nhiệm vụ chở các chiến sĩ trẻ sang sông để chi viện cho thành cổ.

Đêm ở Thạch Hãn không bao giờ tối hẳn, bởi ánh pháo sáng từ phía địch luôn treo lơ lửng trên đầu, soi rõ từng gợn sóng. Tôi nhớ nhất chuyến đò chở một tiểu đội lính trẻ, đa số là sinh viên vừa rời ghế nhà trường từ Hà Nội vào. Các cậu ấy còn trẻ lắm, gương mặt vẫn còn nét thư sinh nhưng ánh mắt thì rực lửa quyết tâm. Một cậu tên Thành ngồi sát tôi, thầm thì hỏi: "Bố ơi, bên kia sông có ác liệt lắm không?". Tôi nắm chặt mái chèo, chỉ biết trả lời: "Cố lên con, sang đến nơi là đất của mình, dân mình chờ các con ở đó".

Giữa dòng, một quả pháo nổ gần khiến chiếc thuyền chao đảo mạnh. Nước sông bắn tung tóe, lạnh buốt và nồng nặc mùi thuốc súng. Tôi phải dùng hết sức bình sinh để giữ vững hướng chèo, lách qua những mảnh bom đang xé toạc mặt nước. Khi thuyền cập bến bờ Nam, các chiến sĩ nhanh chóng nhảy xuống, một cậu quay lại dúi vào tay tôi một chiếc khăn mùi xoa nhỏ: "Bố giữ làm kỷ niệm, xong trận này con về sẽ tìm bố". Tôi nhìn theo những cái bóng nhỏ dần rồi mất hút vào làn khói đạn, lòng thắt lại vì biết rằng, trong số họ, có người sẽ mãi mãi nằm lại dưới dòng sông này.

Dòng Thạch Hãn những ngày ấy không chỉ chở người, mà còn chở cả những linh hồn bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn