Chuyến đò đêm trên dòng Thạch Hãn
"Có những dòng sông trên đất nước mình không bao giờ cạn nước, bởi vì nó đã được bồi đắp bằng máu và nước mắt của cả một thế hệ thanh niên."
"Có những dòng sông trên đất nước mình không bao giờ cạn nước, bởi vì nó đã được bồi đắp bằng máu và nước mắt của cả một thế hệ thanh niên."
Tháng 8 năm 72, tiểu đoàn ông nhận lệnh vượt sông Thạch Hãn thọc sâu vào Thành Cổ Quảng Trị. Khúc sông ấy bình thường êm đềm là thế, mà những đêm đó trở thành một chảo lửa thực sự. Trên bờ, giặc bắn pháo sáng liên tục, chói lòa như ban ngày. Pháo chụp giã xuống mặt nước nổ tung, băm nát từng lớp sóng.
Lệnh trên ban xuống: Tuyệt đối giữ bí mật, bơi qua sông không được để phát ra tiếng động lớn. Bọn ông đứa nào đứa nấy buộc chặt ba lô, ngậm một đoạn ống nứa để thở, thả mình xuống dòng nước xiết, bám vào nhau mà rẽ nước tiến lên.
Đang bơi đến giữa dòng thì một quả pháo nổ rát xé tai ngay sát đội hình. Thằng Lục, quê ở Nam Định, đang bơi ngay trước mặt ông bỗng khựng lại. Nó dính một mảnh pháo phạt trúng mạng sườn. Máu trào ra nhuộm đen ngòm cả một vùng nước quanh nó. Bình thường đau như thế người ta sẽ thét lên, hoặc vùng vẫy kêu cứu. Nhưng thằng Lục biết, nếu nó vùng vẫy lúc này, đội hình sẽ lộ, pháo địch sẽ nã trúng mục tiêu, cả trung đội sẽ phơi xác trên mặt sông.
Cháu biết nó làm gì không? Nó quay mặt lại nhìn ông, đôi mắt trợn lên vì đau đớn, rồi nó tự dìm đầu mình xuống dòng nước xiết, cắn chặt răng không phát ra một tiếng động nào. Nó cứ thế chìm dần, chìm dần, thân thể trôi tuột khỏi tầm tay ông, mang theo vết thương rách nát xuống tận đáy sông lạnh lẽo để giữ an toàn cho anh em tiến vào bờ. Đến tận bây giờ, mỗi lần đứng trước những khúc sông quê hương, ông vẫn nhói lòng nghĩ đến cái cách thằng Lục và biết bao đồng đội đã lặng lẽ gieo mình xuống đáy nước để đổi lấy con đường sống cho cả tập thể.



