Chuyến Đò Đêm Trên Sông Vắng
Trong những năm tháng hoa lửa, một người lái đò bình dị đã âm thầm đưa bộ đội, thương binh và hàng hóa vượt sông trong những đêm tối. Qua lời kể của nhân chứng Hoàng Văn Lực, câu chuyện tái hiện lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của những con người bình thường giữa chiến tranh.
Tôi tên là Hoàng Văn Lực. Trước chiến tranh, tôi sống bằng nghề chở khách qua sông. Con sông quê tôi không rộng lắm, nhưng nước chảy xiết và có nhiều khúc quanh.
Khi chiến tranh lan đến vùng này, cây cầu duy nhất bắc qua sông bị phá hủy. Từ đó, chiếc đò gỗ của tôi trở thành phương tiện quan trọng giúp mọi người qua lại.
Ban ngày, việc đi lại rất nguy hiểm. Vì thế hầu hết các chuyến vượt sông đều diễn ra vào ban đêm.
Tôi còn nhớ một đêm cuối thu năm ấy.
Trăng bị mây che kín, mặt sông đen như mực.
Khoảng gần nửa đêm, một cán bộ đến tìm tôi.
Anh nói:
— Có một nhóm thương binh cần được đưa sang bờ bên kia ngay trong đêm.
Tôi không hỏi thêm điều gì.
Chiếc đò được chuẩn bị ngay lập tức.
Khi những thương binh được đưa xuống thuyền, tôi nhận ra có người còn rất trẻ, chỉ chừng đôi mươi.
Một chiến sĩ bị thương ở chân vẫn cố mỉm cười:
— Bác chèo cẩn thận nhé. Cháu chưa muốn chìm xuống sông đâu.
Cả thuyền bật cười.
Tiếng cười ấy làm bầu không khí bớt căng thẳng.
Tôi lặng lẽ chống sào, đưa con đò rời bến.
Giữa dòng sông, gió thổi mạnh hơn.
Không ai nói gì.
Chỉ có tiếng nước vỗ nhè nhẹ vào mạn thuyền.
Đột nhiên từ xa vang lên những tiếng nổ.
Mọi người lập tức cúi thấp người.
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, đưa thuyền men theo những bụi lau ven bờ để tránh bị phát hiện.
Chuyến đi hôm ấy dài hơn bình thường.
Nhưng cuối cùng, con đò cũng cập bến an toàn.
Khi những thương binh được đưa lên bờ, người chiến sĩ trẻ lúc nãy nắm lấy tay tôi.
Anh nói:
— Cảm ơn bác.
Tôi chỉ gật đầu.
Trong thời chiến, những lời cảm ơn như thế nghe thật đặc biệt.
Những năm sau đó, tôi thực hiện hàng trăm chuyến đò đêm.
Có chuyến chở lương thực.
Có chuyến chở thuốc men.
Có chuyến đưa những người lính ra trận.
Và cũng có những chuyến đưa họ trở về.
Ngày hòa bình lập lại, một cây cầu mới được xây dựng bắc qua sông.
Người dân không còn phải phụ thuộc vào chiếc đò gỗ cũ kỹ của tôi nữa.
Một buổi chiều, khi đang ngồi bên bến sông, tôi thấy một người đàn ông bước xuống từ chiếc xe khách.
Anh đến gần rồi bất ngờ ôm lấy tôi.
Tôi nhận ra đó chính là người chiến sĩ trẻ năm nào.
Anh đã sống sót, trở về và nay có gia đình riêng.
Anh nói:
— Nếu không có chuyến đò đêm ấy, có lẽ tôi đã không còn cơ hội nhìn thấy ngày hôm nay.
Tôi nhìn dòng sông lấp lánh dưới nắng chiều và mỉm cười.
Con đò năm xưa đã mục theo thời gian, nhưng những ký ức về những chuyến vượt sông trong thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí tôi.
Ý nghĩa
Trong chiến tranh, không chỉ những người trực tiếp cầm súng mới góp phần làm nên chiến thắng. Những con người bình dị, âm thầm cống hiến bằng công việc hằng ngày của mình cũng là những người hùng đáng được ghi nhớ.



