Bài viết

Chuyến đò định mệnh trên dòng sông hoa lửa

Câu chuyện kể về những đêm chèo đò cảm tử vượt sông chở quân nhu và thương binh dưới làn mưa bom bão đạn mùa hè đỏ lửa năm 1972. Đó là minh chứng cho tinh thần quả cảm, sự hy sinh thầm lặng và tình đồng chí thiêng liêng của những người con Đất Sen Hồng trong những năm tháng hào hùng nhất của dân tộc.

Đồng Tháp03/07/2026Tăng Thị Thanh Trúc (Trường Mầm non Phú Thọ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, tuyến lửa miền Trung bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Chàng thanh niên 20 tuổi Lê Văn Nam, xung phong rời quê hương Đồng Tháp, gác lại bút nghiên để lên đường nhập ngũ, biên chế vào lực lượng công binh làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông và tiếp tế.

Đêm tháng Bảy, bầu trời rực sáng bởi pháo sáng và bom đạn của kẻ địch. Dòng sông vỡ vụn dưới những trận oanh tạc liên hồi, mặt nước nhuốm màu khói lửa. Nhiệm vụ của đơn vị ông Nam là đưa một tiểu đoàn bộ đội vượt sông bằng thuyền nhỏ để tiếp cận điểm chốt chiến lược trước rạng đông. Thuyền chỉ được ghép bằng những mảnh gỗ vội vã, chông chênh trước dòng nước xiết.Khi thuyền ra đến giữa sông, một quả bom tọa độ rơi sát mạn thuyền, hất tung mọi thứ. Chiếc đò nhỏ lật úp, những chiến sĩ trẻ rơi tõm xuống dòng nước lạnh lẽo. Đạn đại liên từ bờ bên kia vẫn quét liên tục thành những vệt lửa dài trên mặt sông.Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ông Nam không chần chừ, lao mình xuống dòng nước đen ngòm, bơi về phía các đồng đội đang chới với. Dù bị sức ép của bom làm ù tai và tức ngực, ông đã dốc hết sức lực, cõng và dìu từng người một bám vào mảnh vỡ của chiếc thuyền. Ông dùng dây thừng buộc ngang bụng mình, bơi ngược dòng nước xiết để kéo chiếc phao tự chế cùng ba thương binh nặng cập bờ an toàn.Nhưng cũng chính trong chuyến đò định mệnh đó, người bạn thân nhất của ông, chiến sĩ liên lạc Nguyễn Văn Hùng đã anh dũng hy sinh. Hình ảnh người bạn trẻ mỉm cười trao lại chiếc khăn rằn cho ông trước khi chìm vào làn nước đã trở thành ký ức ám ảnh và thiêng liêng nhất trong cuộc đời ông.Hòa bình lập lại, ông Nam mang trên mình thương tật của chiến tranh nhưng vẫn giữ vững tinh thần "thời hoa lửa". Trở về quê hương Đồng Tháp, ông ngày ngày miệt mài với công tác cựu chiến binh, tích cực tham gia các phong trào đền ơn đáp nghĩa và giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ. Chiếc khăn rằn năm xưa luôn được ông trân trọng cất giữ như một bảo vật, nhắc nhở về những người đồng đội đã hóa thân vào dáng hình đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn