Chuyến đò "đón dâu" vượt bến đồn giặc
Chuyến đò "đón dâu" vượt bến đồn giặc
Vào giai đoạn khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng giáp ranh ven sông Tiền thuộc địa phận Đồng Tháp Mười bị quân địch phong tỏa ngặt nghèo. Địch lập một cụm đồn bốt quy mô lớn ngay tại ngã ba sông nhằm kiểm soát, ngăn chặn tuyệt đối mọi sự di chuyển từ vùng giải phóng ra các thị tứ. Toàn bộ xuồng ghe qua lại bến sông này đều bị lính bảo an lên tận nơi lục soát, rà soát chứng minh thư và bắt bớ thanh niên trong độ tuổi nghĩa vụ.
Giữa bối cảnh nghẹt thở đó, Thường vụ Xã ủy cần chuyển gấp đồng chí Sáu Nam — một cán bộ chỉ huy quân sự cấp cao của Quân khu — vượt qua bến sông đồn giặc để kịp thời vào cứ chỉ huy một chiến dịch mới. Nhận thấy nếu sử dụng các phương thức giao liên thông thường như chui lủi trong đêm sẽ rất dễ bị radar tầm xa và pháo sáng của địch phát hiện, chi bộ địa phương đã quyết định tổ chức một kế hoạch hành quân ngụy trang vô cùng táo bạo: Tổ chức một đám rước dâu giả ngay giữa ban ngày.
Để chuẩn bị cho chuyến đi sinh tử này, lực lượng du kích mật đã mượn một chiếc ghe lườn lớn của người dân địa phương, trang trí rực rỡ bằng những dải duy băng vải đỏ, dán chữ "Song Hỷ" lớn bằng giấy màu hai bên mạn thuyền. Đồng chí Sáu Nam được cải trang thành chú rể với bộ áo dài khăn đóng trang trọng, bên cạnh là một cô du kích mật đóng vai cô dâu e ấp trong tà áo dài hồng, tay ôm bó bông trang đỏ ngụy trang. Những người đi cùng trên ghe đều là các chiến sĩ du kích mật đóng giả họ hàng nhà trai, nhà gái, bên dưới những khay trầu cau, bánh trái cưới hỏi đều bí mật giấu sẵn súng ngắn và lựu đạn phòng trường hợp bị lộ sẽ nổ súng chiến đấu sinh tử.
Khoảng 9 giờ sáng, chiếc ghe rước dâu rộn rã tiếng cười nói, thong thả chèo thẳng về phía khúc sông có đồn giặc bám trụ. Nhìn thấy chiếc ghe rực rỡ sắc màu giữa mùa súng đạn, toán lính bảo an đứng trên chòi canh lập tức chĩa súng ra hiệu, quát lớn lệnh cho ghe tấp vào bến đồn để khám xét.
Chiếc ghe từ từ cập ngạn. Giữa lằn ranh sinh tử, khi người lính chỉ huy cách mạng đang ngồi ngay trước mặt quân thù, ông trưởng tộc giả — vốn là một lão nông cơ sở cách mạng dày dạn kinh nghiệm — liền bước lên mạn ghe, đon đả cười nói và bưng lên một khay trầu cau cùng vài bao thuốc lá thơm mời toán lính đồn: "Dạ bẩm mấy thầy, hôm nay ngày lành tháng tốt, gia đình tôi đi rước dâu cho thằng trưởng nam từ bên huyện qua. Đường sá xa xôi, sông nước cách trở, xin mấy thầy uống miếng nước, hút điếu thuốc mừng hạnh phúc cho tụi nhỏ giùm gia đình."
Nhìn thấy chú rể mặt mũi thư sinh (nhờ được trang điểm kỹ), cô dâu e thẹn cúi đầu cùng khay trầu rượu đầy đặn, bọn lính gác lập tức sáng mắt. Sự chủ quan và lòng tham lam khiến chúng quên đi sự cảnh giác thường ngày. Tên đồn trưởng cười hô hố, đón lấy bao thuốc lá rồi dùng tay vỗ vỗ vào vai "chú rể" Sáu Nam: "Cưới vợ thời buổi này là sướng nhất nghe mầy! Thôi, chúc tụi bây trăm năm hạnh phúc, cho ghe đi đi!"
Chiếc ghe rước dâu vội vã nhổ neo, tiếng chèo khua nước rộn rã lướt qua bến đồn giặc trong sự nhẹ nhõm của toàn bộ chiến sĩ trên thuyền. Ngay chiều hôm đó, khi chiếc ghe cập bến vùng căn cứ an toàn, "chú rể" Sáu Nam lập tức cởi bỏ bộ áo dài khăn đóng, khoác lên mình bộ quần áo giải phóng quân quen thuộc và bước thẳng vào lán chỉ huy trận đánh.
Câu chuyện chuyến đò rước dâu giả vượt bến sông đồn giặc là một sự thật lịch sử sinh động về nghệ thuật ngụy trang và lòng dũng cảm, mưu trí của quân và dân ta thời hoa lửa. Bằng việc biến những phong tục văn hóa truyền thống thành lá chắn đánh lừa kẻ thù, những người con kiên trung dưới sự tổ chức tài tình của chi bộ Đảng đã giữ vững mạch máu giao thông chiến lược, bảo vệ cán bộ đi đến ngày chiến thắng hoàn toàn.



