CHUYẾN ĐÒ KHÔNG NGẠI BOM RƠI
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bên cạnh những người chiến sĩ trực tiếp cầm súng chiến đấu còn có biết bao người dân bình thường đã âm thầm góp sức cho cách mạng. Họ không mong được ghi công, không quản hiểm nguy, chỉ một lòng vì đất nước. Một trong những con người bình dị mà vĩ đại ấy là Nguyễn Thị Suốt, người dân quen gọi bằng cái tên thân thương: Mẹ Suốt.
Mẹ Suốt tên thật là Nguyễn Thị Suốt, sinh năm 1906 tại Đồng Hới, Quảng Bình. Cuộc đời mẹ gắn bó với dòng sông Nhật Lệ hiền hòa. Từ khi còn trẻ, mẹ đã mưu sinh bằng nghề chèo đò đưa khách qua sông. Công việc tuy vất vả nhưng giúp mẹ nuôi sống gia đình và gắn bó với quê hương.
Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Quảng Bình trở thành tuyến đầu của miền Bắc xã hội chủ nghĩa. Nơi đây thường xuyên hứng chịu những trận đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Sông Nhật Lệ trở thành tuyến giao thông quan trọng để vận chuyển bộ đội, thương binh, lương thực và vũ khí phục vụ chiến trường.
Lúc ấy, mẹ Suốt đã ngoài năm mươi tuổi. Đáng lẽ ở độ tuổi ấy, mẹ có thể nghỉ ngơi bên con cháu. Thế nhưng khi Tổ quốc cần, mẹ lại tình nguyện tiếp tục chèo đò phục vụ kháng chiến.
Ngày nào cũng vậy, từ sáng sớm đến đêm khuya, chiếc đò nhỏ của mẹ vẫn lặng lẽ xuôi ngược trên dòng Nhật Lệ. Trên đò là những chiến sĩ chuẩn bị lên đường vào Nam chiến đấu, là những thương binh được đưa về hậu phương điều trị, là những chuyến hàng tiếp tế cho tiền tuyến.
Bom đạn của kẻ thù không làm mẹ sợ hãi.
Có những ngày máy bay Mỹ quần thảo trên bầu trời, tiếng bom nổ rung chuyển cả mặt đất. Mọi người khuyên mẹ nên tìm nơi trú ẩn.
Nhưng mẹ chỉ cười hiền hậu:
– Bộ đội còn phải ra trận, mình chèo đò có đáng gì đâu.
Rồi mẹ lại tiếp tục chống sào, đưa từng chuyến đò vượt qua làn bom đạn.
Nhiều chiến sĩ sau này kể lại rằng hình ảnh người mẹ tóc đã bạc, dáng người nhỏ bé nhưng vẫn kiên cường đứng giữa sóng nước là nguồn động viên rất lớn đối với họ trước lúc lên đường chiến đấu.
Một lần, trong lúc đang đưa bộ đội qua sông, máy bay địch bất ngờ xuất hiện và ném bom xuống khu vực bến phà. Nước sông tung lên trắng xóa. Những người trên đò vô cùng lo lắng.
Thế nhưng mẹ Suốt vẫn bình tĩnh điều khiển con đò tránh các cột nước do bom gây ra. Mặc cho mảnh bom rơi xung quanh, mẹ vẫn đưa mọi người cập bờ an toàn.
Sau chuyến đò ấy, nhiều chiến sĩ xúc động nắm lấy đôi bàn tay chai sạn của mẹ. Họ hiểu rằng nếu không có sự gan dạ của người phụ nữ ấy, tính mạng của biết bao người đã gặp nguy hiểm.
Suốt nhiều năm liền, mẹ Suốt không quản ngày đêm phục vụ kháng chiến. Hàng nghìn lượt cán bộ, chiến sĩ đã được mẹ đưa qua sông an toàn. Chiếc đò nhỏ của mẹ trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần cống hiến của nhân dân Quảng Bình.
Năm 1968, trong khi đang làm nhiệm vụ trên sông Nhật Lệ, mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh bởi bom đạn của kẻ thù. Sự ra đi của mẹ khiến nhiều người dân và chiến sĩ vô cùng thương tiếc.
Tin mẹ hy sinh lan khắp quê hương Quảng Bình. Những người từng được mẹ đưa đò không khỏi nghẹn ngào khi nhớ về người mẹ hiền hậu luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người.
Để ghi nhận những đóng góp to lớn của mẹ, Nhà nước đã truy tặng danh hiệu Anh hùng Lao động cho Nguyễn Thị Suốt. Hình ảnh mẹ còn được nhà thơ Tố Hữu khắc họa trong bài thơ nổi tiếng "Mẹ Suốt", góp phần làm cho tên tuổi của mẹ sống mãi trong lòng nhân dân.
Ngày nay, bên dòng sông Nhật Lệ vẫn có tượng đài Mẹ Suốt hướng mắt ra dòng nước. Bức tượng không chỉ tưởng nhớ một con người cụ thể mà còn tôn vinh hàng triệu người dân Việt Nam bình dị đã cống hiến và hy sinh cho độc lập dân tộc.
Câu chuyện về Mẹ Suốt là minh chứng rằng lòng yêu nước không nhất thiết phải thể hiện bằng những chiến công vang dội. Đôi khi, đó là sự kiên trì làm tốt công việc của mình, là tinh thần sẵn sàng hy sinh vì người khác và vì Tổ quốc.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng hình ảnh người mẹ chèo đò giữa mưa bom bão đạn vẫn là biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Mẹ Suốt đã ra đi, nhưng những chuyến đò của mẹ vẫn còn tiếp tục chuyên chở lòng biết ơn của các thế hệ hôm nay đối với những người đã góp phần làm nên nền độc lập, tự do cho đất nước.



