CHUYẾN ĐÒ KHÔNG NGHỈ
Câu chuyện: CHUYẾN ĐÒ KHÔNG NGHỈ
Những năm chiến tranh chống Mỹ cứu nước, dòng sông Nhật Lệ ở Quảng Bình ngày đêm hứng chịu bom đạn. Đây là tuyến giao thông quan trọng nối hậu phương với tiền tuyến, vì vậy thường xuyên trở thành mục tiêu đánh phá của máy bay địch.
Giữa khói lửa chiến tranh ấy có một người phụ nữ đã gắn cuộc đời mình với những chuyến đò vượt sông.
Đó là mẹ Nguyễn Thị Suốt.
Người dân quen gọi mẹ bằng cái tên giản dị: Mẹ Suốt.
Năm ấy, mẹ đã ngoài sáu mươi tuổi.
Ở cái tuổi đáng lẽ được nghỉ ngơi bên con cháu, mẹ vẫn tình nguyện chèo đò đưa bộ đội, thương binh, lương thực và vũ khí qua sông.
Mỗi ngày, mẹ thực hiện hàng chục chuyến đò.
Có những hôm trời mưa như trút nước.
Có những đêm bom đạn sáng rực cả khúc sông.
Nhưng chưa bao giờ mẹ từ chối một chuyến đi nào.
Nhiều chiến sĩ kể lại rằng, mỗi khi lên đò, nhìn thấy dáng người nhỏ bé của mẹ giữa sóng nước, họ cảm thấy yên tâm lạ thường.
Mẹ không nói những lời to tát.
Chỉ cười hiền rồi bảo:
– Các con cứ yên tâm, mẹ đưa qua sông.
Giữa những trận bom dữ dội, chiếc đò nhỏ vẫn lặng lẽ xuôi ngược.
Có lần máy bay địch bất ngờ lao xuống ném bom.
Mặt sông dậy sóng.
Mảnh đạn văng khắp nơi.
Những người trên đò hoảng hốt.
Nhưng mẹ Suốt vẫn bình tĩnh ghì chặt mái chèo.
Đôi bàn tay gầy guộc vẫn giữ hướng con đò tiến về phía trước.
Bởi mẹ hiểu rằng phía bên kia sông còn có những người đang chờ.
Những chuyến đò ấy không chỉ chở người.
Mà còn chở theo niềm tin chiến thắng.
Chở theo tình yêu nước của hậu phương gửi tới tiền tuyến.
Năm tháng trôi qua, bom đạn không thể làm người phụ nữ ấy lùi bước.
Cho đến một ngày, trong khi đang làm nhiệm vụ, mẹ đã anh dũng hy sinh.
Dòng sông vẫn chảy.
Nhưng người chèo đò năm ấy không còn nữa.
Tin mẹ mất khiến nhiều chiến sĩ nghẹn ngào.
Bởi họ hiểu rằng người phụ nữ bình dị ấy đã góp phần làm nên những chiến công của dân tộc bằng chính sự hy sinh thầm lặng của mình.
Ngày nay, khi đọc lại những câu chuyện về Mẹ Suốt, tôi luôn xúc động.
Bởi mẹ không phải người cầm súng ngoài mặt trận.
Không trực tiếp chiến đấu với quân thù.
Nhưng lòng dũng cảm của mẹ chẳng hề thua kém bất kỳ người lính nào.
Giữa những năm tháng hoa lửa, mẹ đã biến chiếc đò nhỏ thành một phần của tuyến lửa anh hùng.
Biến cuộc đời bình dị của mình thành biểu tượng của lòng yêu nước.
Chiến tranh đã lùi xa.
Dòng Nhật Lệ hôm nay hiền hòa soi bóng những nhịp cầu mới.
Nhưng hình ảnh người mẹ già với mái chèo trên tay vẫn còn sống mãi trong lòng người Việt Nam.
Bởi có những anh hùng không làm nên lịch sử bằng những trận đánh.
Mà bằng những chuyến đò thầm lặng.
Và Mẹ Suốt chính là một người như thế.



