Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Chuyến đò không ngủ

Trong những năm chiến tranh, một người lái đò đã nhiều đêm thức trắng để đưa bộ đội và hàng hóa vượt sông an toàn. Dù mệt mỏi và nguy hiểm, ông vẫn kiên trì làm việc, góp phần giữ vững tuyến vận chuyển quan trọng.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, tại một bến sông thuộc tỉnh Hà Nam, hoạt động vận chuyển người và hàng hóa diễn ra liên tục.

Ban ngày, bến sông khá yên tĩnh.

Nhưng ban đêm, những chuyến đò bắt đầu hoạt động.

Ông Nguyễn Văn Sử khi ấy là người lái đò chính của bến.

Chiếc thuyền của ông không lớn.

Được làm bằng gỗ.

Có thể chở vài người và một ít hàng hóa.

Một buổi tối, khi trời vừa tối, một nhóm bộ đội đến bến.

Họ cần sang sông gấp.

Ông Sử nhanh chóng chuẩn bị thuyền.

Cầm mái chèo.

Đẩy thuyền ra khỏi bờ.

Nước sông đêm ấy khá yên lặng.

Nhưng bầu trời tối đen.

Không có ánh trăng.

Ông Sử chèo thuyền thật nhẹ nhàng.

Không gây tiếng động lớn.

Chiếc thuyền lướt qua mặt nước trong yên lặng.

Sau khi đưa nhóm bộ đội sang bờ bên kia, ông quay lại ngay.

Chưa kịp nghỉ ngơi.

Lại có một nhóm khác chờ sẵn.

Đêm hôm đó, ông thực hiện nhiều chuyến đò liên tiếp.

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Gần nửa đêm, ông bắt đầu cảm thấy mệt.

Tay cầm mái chèo đã rã rời.

Nhưng ông vẫn tiếp tục.

Vì ông biết rằng những chuyến đò ấy rất quan trọng.

Có lần, khi đang chèo giữa sông, ông nghe thấy tiếng máy bay từ xa.

Âm thanh khiến ông cảnh giác.

Ông nhanh chóng đưa thuyền áp sát vào bờ.

Tìm chỗ ẩn nấp dưới tán cây lớn.

Chờ cho tiếng máy bay qua đi.

Sau đó, ông tiếp tục chèo thuyền.

Đêm hôm đó kéo dài rất lâu.

Đến gần sáng, khi chuyến đò cuối cùng hoàn thành, ông mới quay về bến.

Lúc ấy, trời bắt đầu hửng sáng.

Ánh sáng đầu ngày chiếu xuống mặt sông.

Ông Sử ngồi xuống bên bờ.

Hai tay run nhẹ vì mệt.

Nhưng trong lòng ông cảm thấy nhẹ nhõm.

Vì tất cả mọi người đã sang sông an toàn.

Những ngày sau đó, công việc vẫn tiếp tục.

Có những đêm ông gần như không ngủ.

Nhưng chưa bao giờ ông bỏ nhiệm vụ.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, bến sông được xây dựng thành cây cầu kiên cố.

Không còn những chuyến đò như trước.

Nhưng ông Sử vẫn giữ lại chiếc mái chèo cũ.

Như một kỷ vật của thời gian gian khó.

Mỗi khi nhìn chiếc mái chèo ấy, ông lại nhớ đến những đêm chèo thuyền không ngủ.

Những đêm mà mỗi chuyến đò đều mang theo trách nhiệm lớn lao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn