CHUYẾN ĐÒ KHÔNG SỐ
Ở vùng biên giới Hồng Ngự, thời kháng chiến chống Mỹ, nơi đây là một trong những tuyến giao liên quan trọng vì giáp Campuchia, sông Tiền chảy mạnh, đồn bốt và tuần tra dày đặc. Trong hoàn cảnh ấy, rất nhiều câu chuyện cảm động về dân làng âm thầm nuôi giấu cán bộ đã được truyền lại.
Khoảng năm 1971, ở một xóm nhỏ ven sông Hồng Ngự, có một người chèo đò tên Tư Lập. Ban ngày ông chở khách qua sông như bình thường, nhưng ban đêm lại lặng lẽ đưa cán bộ và thương binh vượt biên tuyến an toàn.
Chiếc đò của ông cũ, chỉ có một mái lá đơn sơ. Người ngoài nhìn vào chỉ nghĩ đó là đò dân sinh, không ai ngờ nó từng chở nhiều chuyến đi giữa bom đạn.
Một đêm trăng mờ, có hai chiến sĩ bị thương nặng cần vượt sông sang căn cứ bên kia. Một người mất máu nhiều, gần như kiệt sức. Nếu bị phát hiện, cả chuyến đò sẽ bị bắn chìm ngay lập tức.
Tư Lập không nói nhiều, chỉ dặn:
- “Nằm im, coi như mình đi đò thường thôi.”
Khi đò ra giữa dòng, bất ngờ đèn pha từ đồn bên bờ quét xuống. Tiếng loa vang lên:
“Dừng lại kiểm tra!”
Cả con sông như đông cứng. Tư Lập bình tĩnh trả lời:
- “Tôi chở người đi chợ sớm, có giấy tờ đầy đủ.”
Trong lúc chờ kiểm tra, ông lặng lẽ che tấm bạt phủ lên người chiến sĩ bị thương, tay còn lại giữ mái chèo không run. Nước sông chảy xiết, đò lắc mạnh, nhưng ông không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào.
Sau vài phút căng thẳng, lính chỉ kiểm tra sơ rồi cho đi. Khi đò sang được bờ bên kia an toàn, cả hai chiến sĩ thở phào.
Người bị thương nắm tay ông:
“Chú cứu tụi con một mạng này…”
Ông chỉ nói:
“Còn sống là còn đánh giặc, vậy là đủ.”
Sau ngày đất nước thống nhất, người ta kể lại rằng có những chuyến đò như vậy đã lặng lẽ đưa biết bao người qua sông ở Hồng Ngự. Không ai ghi tên từng người, nhưng họ đều là một phần của “thời hoa lửa” — nơi lòng can đảm và tình người giữ cho sự sống tiếp tục giữa chiến tranh.



