Chuyến đò không số
Lê Văn Phúc là một người lái đò sống ven sông. Ông bình dị, gan dạ và giàu lòng yêu nước. Trong những năm tháng chiến tranh, ông âm thầm dùng con đò nhỏ của mình để giúp bộ đội và người dân vượt sông an toàn.

Con sông quê vốn hiền hòa nhưng trong thời chiến lại trở thành tuyến đường đầy hiểm nguy. Cầu bị đánh sập, việc qua sông chỉ còn trông cậy vào những chiếc đò nhỏ. Mỗi đêm, khi màn đêm buông xuống, ông Phúc lặng lẽ chèo đò đưa các chiến sĩ, cán bộ và người dân sang bờ bên kia.
Ông thuộc từng khúc sông, từng dòng nước chảy xiết. Có những hôm mưa lớn, sóng mạnh khiến con đò chòng chành, nhưng ông vẫn bình tĩnh đưa mọi người cập bến an toàn. Ông luôn nói: "Chỉ cần còn sức chèo, tôi sẽ không để ai bị bỏ lại giữa dòng."
Một lần, trên chuyến đò chở một nhóm thương binh, con đò bất ngờ gặp dòng nước xoáy. Ông Phúc nhanh chóng điều khiển mái chèo, giữ thăng bằng cho con đò rồi đưa tất cả vào bờ an toàn. Khi biết mọi người đều bình yên, ông mới thở phào nhẹ nhõm.
Chiến tranh kết thúc, cây cầu mới được xây dựng bắc qua dòng sông. Con đò của ông không còn phải làm nhiệm vụ đặc biệt như trước, nhưng người dân trong vùng vẫn luôn nhắc đến ông với sự biết ơn và kính trọng. Với họ, ông không chỉ là một người lái đò mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần cống hiến thầm lặng.
Ngày nay, mỗi khi đứng trên cây cầu nhìn dòng sông yên bình, nhiều người lại nhớ đến những chuyến đò năm xưa. Câu chuyện của ông Lê Văn Phúc nhắc nhở thế hệ trẻ rằng, trong "thời hoa lửa", không chỉ những người nơi chiến tuyến mà cả những con người bình dị ở hậu phương cũng đã góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc bằng lòng dũng cảm, trách nhiệm và tình yêu quê hương.



