Chuyến đò không số
Chuyến đò không số
Trên nhiều con sông ở miền Trung trong kháng chiến chống Mỹ, những người lái đò ngày đêm đưa bộ đội, thương binh và hàng hóa vượt sông. Họ không mặc quân phục, không mang quân hàm nhưng luôn đối mặt với bom đạn.
Có một cụ ông ngoài sáu mươi tuổi, suốt nhiều năm chèo chiếc thuyền gỗ nhỏ qua lại giữa hai bờ. Ban ngày ông làm người đánh cá bình thường, đêm xuống lại trở thành người đưa đò bí mật.
Có đêm nước lũ dâng cao, chiếc thuyền chở đầy thương binh suýt bị lật. Ông bình tĩnh chèo ngược dòng, đưa tất cả cập bến an toàn.
Sau ngày đất nước thống nhất, chiếc thuyền được kéo lên bờ, không còn tiếp tục những chuyến đi trong đêm nữa. Người dân địa phương gọi đó là "chuyến đò không số", bởi chẳng ai đếm nổi đã có bao nhiêu người được con thuyền ấy cứu giúp.
Ngày nay, mỗi công việc thầm lặng vì cộng đồng đều đáng được trân trọng. Có những con người không cần được gọi tên trên báo chí, nhưng những đóng góp của họ vẫn góp phần làm nên sức mạnh của dân tộc.



