Bài viết

Chuyến đò không số

Tuyên Quang03/08/2026Xã Đồng Yên (Đoàn xã Đồng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Quê tôi nằm bên một con sông lớn. Những năm chiến tranh, cây cầu chính thường xuyên bị đánh phá, vì thế chiếc đò gỗ nhỏ của gia đình trở thành phương tiện quan trọng đưa bộ đội, cán bộ và hàng hóa qua sông.

Ban ngày tôi vẫn chở người dân đi lại như bình thường. Nhưng khi màn đêm buông xuống, theo tín hiệu đã quy ước, tôi lặng lẽ đưa từng tốp chiến sĩ sang bờ bên kia. Mỗi chuyến đò đều diễn ra trong im lặng, chỉ còn tiếng mái chèo khua nhẹ trên mặt nước.

Có những đêm sương dày đặc, cũng có đêm pháo sáng rực cả khúc sông. Chúng tôi phải nép sát bờ lau, chờ ánh sáng tắt mới tiếp tục di chuyển. Ai cũng hiểu rằng nếu bị phát hiện, cả người chèo đò lẫn những người trên thuyền đều sẽ gặp nguy hiểm.

Một lần, nước lũ dâng cao, dòng chảy xiết khiến chiếc đò suýt bị cuốn trôi. Nhờ sự phối hợp của các chiến sĩ và kinh nghiệm nhiều năm trên sông, chúng tôi vẫn đưa được toàn bộ hàng hóa và con người sang bờ an toàn.

Sau ngày hòa bình, chiếc đò được thay bằng cây cầu mới. Tôi không còn chèo đò mỗi đêm, nhưng mỗi lần đứng trên cầu nhìn dòng sông lặng chảy, tôi lại nhớ về những chuyến đò không mang số hiệu, âm thầm góp phần nối liền hậu phương với tiền tuyến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn