Bài viết

Chuyến Đò Không Tên

Ninh Bình16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyến Đò Không Tên

Con đò xuất hiện từ bóng tối, không đèn, không tiếng máy.

Người chèo đò là một người phụ nữ đã lớn tuổi. Tôi không biết tên bà, và cũng không ai gọi tên bà. Người ta chỉ nói: “Nếu muốn qua sông, tìm bà ấy.”

Bà bảo tôi ngồi yên, không được nói nhiều khi đi giữa dòng.

“Ở đây, tiếng người dễ làm mất đường.”

Tôi không hiểu hết câu nói đó cho đến khi con đò ra giữa sông. Nước chảy xiết hơn tôi tưởng. Hai bên bờ dần chìm vào bóng tối, chỉ còn lại tiếng nước va vào thân gỗ nghe như tiếng thở dài.

Bà chèo rất đều. Mỗi nhịp chèo là một lần im lặng kéo dài.

Khi pháo sáng bất ngờ rơi xuống, cả dòng sông bừng lên trong ánh trắng lạnh. Tôi thấy khuôn mặt bà trong giây lát—bình thản đến lạ.

“Tôi quen rồi,” bà nói nhỏ, như nói với chính mình. “Sông này không còn lạ gì nữa.”

Tôi hỏi:

“Bà đã chèo qua đây bao nhiêu lần?”

Bà không trả lời ngay. Một lúc lâu sau mới nói:

“Không đếm nữa. Đếm để làm gì… khi mỗi chuyến đều giống nhau.”

Tôi nhìn xuống nước. Trong ánh sáng chớp nhoáng, tôi có cảm giác dưới lòng sông không chỉ có nước—mà còn có ký ức của những người đã đi qua và không trở lại.

Con đò cập bờ. Bà buộc dây, rồi ngồi yên một lúc lâu, như đang nghe điều gì đó từ phía sông vọng lại.

Tôi xuống đò, quay đầu nhìn lại. Nhưng con đò đã lại hòa vào bóng tối, như chưa từng xuất hiện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chuyến Đò Không Tên | Câu chuyện thời hoa lửa