Chuyến đò không trở lại
Lê Văn Phúc từng là một dân công hỏa tuyến tham gia vận chuyển lương thực và vật tư phục vụ chiến trường. Công việc của ông gắn với những tuyến sông, bến đò và đường rừng nơi hàng hóa phải được chuyển bằng sức người. Trong những năm chiến tranh, nhiều cây cầu bị phá hủy khiến việc vượt sông trở thành nhiệm vụ thường xuyên và nguy hiểm. Những chuyến đò thường phải hoạt động vào ban đêm để tránh máy bay. Người chèo đò phải ghi nhớ từng khúc sông, từng bến nước và biết cách đưa người, hàng hóa qua sông trong thời gian ngắn nhất. Có những chuyến đi, họ không biết liệu mình có thể trở về hay không. Lê Văn Phúc đã nhiều lần tham gia những chuyến vận chuyển như vậy. Sau chiến tranh, ông trở về quê với cuộc sống giản dị. Những ký ức về bến sông năm xưa vẫn là một phần không thể quên trong cuộc đời ông.


