Chuyến đò ngang của mẹ Suốt
Trên dòng Sông Nhật Lệ, giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, có một người mẹ đã trở thành huyền thoại – Nguyễn Thị Suốt.
Người ta gọi bà bằng cái tên thân thương: mẹ Suốt.
Khi bom đạn trút xuống, khi máy bay gầm rú xé toang bầu trời, nhiều người phải tìm nơi ẩn nấp, thì mẹ vẫn lặng lẽ chèo con đò nhỏ vượt sóng. Công việc của mẹ giản dị mà phi thường: đưa bộ đội, thương binh và hàng hóa qua sông, nối liền mạch sống giữa hai bờ chiến tuyến.
Dòng nước mênh mông không đáng sợ bằng những đợt bom bất ngờ. Có lúc, sóng dâng cao, con đò chao đảo. Có lúc, tiếng nổ dội xuống sát mặt nước, tưởng chừng tất cả sẽ bị nuốt chửng. Nhưng giữa tất cả, mái chèo của mẹ vẫn đều đặn, dẻo dai.
Hình ảnh người mẹ với mái tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé mà vững chãi giữa dòng nước cuộn trào đã in sâu vào tâm trí bao người. Đó không chỉ là một người lái đò – đó là biểu tượng của lòng dũng cảm, của sự hy sinh thầm lặng mà cao cả.
Có lần, khi được hỏi sao không sợ, mẹ chỉ cười hiền:
“Còn người qua sông là còn chèo, chú ạ.”
Câu nói mộc mạc ấy chứa đựng cả một tấm lòng. Với mẹ, mỗi chuyến đò không chỉ là đưa người qua sông, mà còn là đưa hy vọng, đưa niềm tin tiếp tục chảy về phía trước.
Sau này, hình ảnh mẹ Suốt đã đi vào thơ ca, nổi bật trong tác phẩm của Tố Hữu, trở thành một biểu tượng bất tử của người phụ nữ miền Trung kiên cường, bất khuất.
Ngày nay, đứng bên bờ Sông Nhật Lệ, nhìn dòng nước hiền hòa trôi, ít ai có thể hình dung nơi đây từng là tọa độ lửa. Nhưng trong ký ức của lịch sử, vẫn còn đó bóng dáng một người mẹ chèo đò giữa mưa bom – lặng lẽ mà vĩ đại.
Chuyến đò của mẹ Suốt đã đi qua chiến tranh, nhưng tinh thần của mẹ thì vẫn còn mãi – như dòng sông kia, không bao giờ ngừng chảy.


