Bài viết

"Chuyến đò trên sông La Ngà"

Đồng Nai02/07/2026Lê Thị Hoa (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ai đã từng đi qua cầu La Ngà đều cảm nhận được vẻ bình yên của dòng sông hiền hòa uốn mình giữa núi rừng Đồng Nai. Nhưng ít ai biết rằng, trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, dòng sông ấy đã từng chứng kiến biết bao câu chuyện cảm động về lòng dũng cảm và sự hy sinh của quân, dân vùng đất miền Đông.

Khoảng năm 1972, khi chiến trường miền Đông đang diễn ra vô cùng ác liệt, khu vực La Ngà là một trong những tuyến giao thông chiến lược. Ban ngày, máy bay địch quần thảo, bắn phá liên tục. Ban đêm, cán bộ, chiến sĩ và lực lượng giao liên lại lặng lẽ vượt sông để đưa tài liệu, thuốc men và lương thực vào căn cứ.

Ở bến sông có một người lái đò đã ngoài năm mươi tuổi. Chiếc đò nhỏ của ông ban ngày chỉ chở bà con qua sông, nhưng khi màn đêm buông xuống, nó trở thành "con đường sống" của cách mạng.

Có những đêm mưa tầm tã, nước sông dâng cao, dòng chảy xiết đến mức chỉ cần một sơ suất nhỏ là cả người và đò đều có thể bị cuốn trôi. Vậy mà ông vẫn lặng lẽ chèo từng chuyến.

Một đêm cuối mùa mưa, ông nhận nhiệm vụ đưa ba thương binh và một cán bộ vượt sông.

Khi chiếc đò ra đến giữa dòng, pháo sáng bất ngờ rực lên. Tiếng động cơ trực thăng vọng xuống mặt nước. Mọi người nín thở.

Ông khẽ nói:

"Các đồng chí cứ nằm yên. Có chuyện gì thì tôi chịu."

Rồi ông bình tĩnh chèo đò men theo những bụi lục bình, lợi dụng màn sương mỏng phủ kín mặt sông để tránh sự quan sát của địch.

Sau gần một giờ đồng hồ căng thẳng, chiếc đò cập bến an toàn.

Ba thương binh được đưa về căn cứ để tiếp tục cứu chữa.

Người cán bộ trẻ nắm chặt đôi bàn tay đã chai sần của ông và xúc động nói:

"Nếu không có chú, chắc chúng cháu không thể về được."

Ông chỉ cười hiền:

"Tôi chỉ chèo đò thôi. Người giữ được đất nước là các chú."

Sau ngày đất nước thống nhất, bến đò năm xưa không còn nữa. Cây cầu La Ngà được xây dựng, nối đôi bờ, mở ra những con đường mới cho quê hương phát triển.

Nhưng câu chuyện về người lái đò vẫn được những người dân lớn tuổi kể lại cho con cháu như một biểu tượng đẹp của tinh thần yêu nước.

Trong chiến tranh, không chỉ những người cầm súng mới là anh hùng.

Những người mẹ nuôi giấu cán bộ, những cô giao liên, những người dân gùi gạo, những người lái đò âm thầm vượt sông trong đêm... tất cả đã góp phần làm nên chiến thắng.

Họ không mong được ghi tên vào lịch sử.

Điều họ mong chỉ là một ngày quê hương không còn tiếng bom rơi, trẻ em được cắp sách đến trường và dòng La Ngà lại hiền hòa như vốn có.

Hôm nay, khi đứng trên cầu La Ngà ngắm dòng sông lặng lẽ trôi, chúng ta càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình và càng biết ơn những con người bình dị đã viết nên bản anh hùng ca của vùng đất Đồng Nai bằng chính cuộc đời mình.

Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao chuyến đò không tên của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn