Chuyện đời Cựu Thanh niên xung phong Bùi Ngọc Quyến
NHỮNG NGÀY THÁNG KHÔNG THỂ QUÊN
Chuyện đời Cựu Thanh niên xung phong Bùi Ngọc Quyến
“Có một thời tuổi trẻ đi qua chiến tranh,
để hôm nay đất nước được bình yên.”
Có những ký ức càng đi qua năm tháng lại càng trở nên sâu đậm. Có những con người dù không đứng giữa ánh hào quang của những chiến công lớn, nhưng cuộc đời họ vẫn là một phần không thể thiếu trong bản anh hùng ca của dân tộc.
Cựu Thanh niên xung phong Bùi Ngọc Quyến là một người như thế.
Ở tuổi xế chiều, khi mái tóc đã pha màu thời gian, nhìn lại chặng đường đã đi qua, những năm tháng tuổi trẻ của ông vẫn hiện lên như một cuốn phim quay chậm. Đó là những ngày tháng mà tuổi thanh xuân không chỉ có những ước mơ, tình yêu và những ngày tháng bình yên, mà còn có tiếng gọi của Tổ quốc, những cung đường gian khó, những đêm ngủ giữa rừng, những ngày lao động quên mình và những phút giây đối mặt với hiểm nguy.
TỪ TUỔI THANH XUÂN ĐẾN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG LỬA
Ngày ấy, đất nước còn nhiều gian khó.
Những người trẻ như Bùi Ngọc Quyến lớn lên trong một thời đại mà tình yêu quê hương, đất nước không phải là điều gì xa vời. Nó hiện diện trong từng câu chuyện của gia đình, trong tiếng gọi lên đường, trong hình ảnh những người anh, người chị rời quê hương đi làm nhiệm vụ.
Tuổi trẻ vốn là quãng đời đẹp nhất.
Nhưng với thế hệ của ông, tuổi trẻ còn là thời điểm để lựa chọn giữa cuộc sống riêng và tiếng gọi chung của non sông.
Và ông đã lựa chọn lên đường.
Khoác trên mình màu áo Thanh niên xung phong, chàng trai Bùi Ngọc Quyến mang theo hành trang giản dị của một người thanh niên: sức trẻ, lòng nhiệt huyết, niềm tin và khát vọng được góp một phần công sức của mình cho đất nước.
Thanh niên xung phong không trực tiếp cầm súng chiến đấu ở mọi nơi, nhưng họ có mặt ở những nơi gian khó nhất. Họ mở đường, làm đường, vận chuyển hàng hóa, san lấp hố bom, bảo đảm giao thông, phục vụ chiến trường và thực hiện biết bao công việc thầm lặng khác.
Có những công việc không có tiếng súng.
Nhưng phía sau mỗi cung đường thông suốt là mồ hôi, nước mắt, thậm chí là máu của những người trẻ.
NHỮNG NGÀY THÁNG KHÔNG THỂ QUÊN
Có lẽ với mỗi cựu thanh niên xung phong, ký ức về những năm tháng ấy không bao giờ có thể kể hết bằng lời.
Đó là những ngày hành quân trong điều kiện thiếu thốn.
Là những bữa cơm vội vàng.
Là những đêm ngủ giữa núi rừng.
Là những ngày lao động từ sáng sớm đến khi trời tối.
Là tiếng gọi nhau giữa đêm.
Là những lúc mệt đến rã rời nhưng vẫn phải tiếp tục công việc vì phía trước còn nhiệm vụ.
Và trên hết, đó là tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm được hun đúc trong gian khó.
Trong những năm tháng ấy, người ta có thể không có nhiều vật chất để trao nhau, nhưng có thể chia nhau một nắm cơm, một ngụm nước, một manh áo, một lời động viên.
Có khi chỉ là một câu nói:
“Cố lên, còn đồng đội bên cạnh!”
Chừng ấy thôi cũng đủ để những người trẻ tiếp tục bước đi.
GIỮA GIAN KHÓ, TUỔI TRẺ VẪN NỞ HOA
Nhắc đến thời thanh niên xung phong, người ta thường nghĩ đến bom đạn, gian khổ và sự hy sinh.
Nhưng phía sau những ký ức ấy vẫn là một tuổi trẻ rất đẹp.
Đó là những tiếng cười vang lên sau giờ lao động.
Là những câu chuyện kể bên bếp lửa.
Là những lá thư từ quê nhà.
Là nỗi nhớ cha mẹ, nhớ anh em, nhớ quê hương.
Là những tình bạn trong sáng được hình thành giữa những người cùng chung lý tưởng.
Và cũng có thể là những rung động đầu đời, những tình cảm chưa kịp nói thành lời đã phải cất vào ký ức.
Bởi chiến tranh và những năm tháng gian khó khiến con người trưởng thành nhanh hơn.
Tuổi đôi mươi của Bùi Ngọc Quyến và những người cùng thế hệ không chỉ được đo bằng số năm tháng đã sống, mà còn được đo bằng những gì họ đã cống hiến.
NHỮNG NGƯỜI ĐI QUA CHIẾN TRANH
Có những người trở về.
Có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Có những người mang theo thương tích.
Có những người trở về với những ký ức không thể nào quên.
Và cũng có những người sau ngày hoàn thành nhiệm vụ lại trở về với cuộc sống đời thường, lặng lẽ làm việc, xây dựng gia đình, nuôi dạy con cháu và tiếp tục đóng góp cho quê hương.
Cựu TNXP Bùi Ngọc Quyến thuộc về thế hệ những người đã đi qua một thời như thế.
Sau những năm tháng khoác màu áo TNXP, cuộc sống trở lại với những điều bình dị.
Không còn những cung đường khẩn cấp.
Không còn những ngày tháng hành quân.
Không còn những nhiệm vụ nối tiếp nhau trong gian khó.
Nhưng những bài học của thời tuổi trẻ vẫn ở lại.
Đó là bài học về trách nhiệm.
Là bài học về sự sẻ chia.
Là bài học về tình đồng chí.
Là bài học về lòng kiên trì.
Và trên hết là bài học về việc mỗi người, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cũng có thể đóng góp một phần nhỏ bé của mình cho quê hương, đất nước.
NĂM THÁNG KHÔNG THỂ XÓA NHÒA KÝ ỨC
Thời gian trôi đi.
Những người cùng thời nay nhiều người đã tóc bạc, lưng còng.
Những cung đường năm xưa có thể đã thay đổi.
Những nơi từng in dấu chân của lớp lớp thanh niên xung phong hôm nay có thể đã trở thành những vùng quê bình yên.
Nhưng ký ức thì vẫn còn.
Có những buổi chiều ngồi bên con cháu, một câu hỏi vô tình của người trẻ có thể khiến người cựu TNXP lặng đi:
“Ngày trước ông đi thanh niên xung phong như thế nào?”
Và rồi câu chuyện bắt đầu.
Không cần những lời hoa mỹ.
Chỉ là những câu chuyện về đồng đội, về những ngày tháng gian khổ, về quê hương, về những người đã từng cùng mình đi qua một thời tuổi trẻ.
Có thể người kể đã quên một vài chi tiết.
Có thể mái tóc đã bạc, đôi mắt không còn tinh anh như trước.
Nhưng có một điều chắc chắn không bao giờ quên:
Đó là tuổi trẻ của mình đã từng sống như thế nào.
MỘT ĐỜI KHÔNG QUÊN MÀU ÁO TNXP
Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, cuộc sống đã có nhiều đổi thay, thế hệ trẻ được học tập, làm việc và theo đuổi những ước mơ trong điều kiện tốt hơn rất nhiều, những câu chuyện của các cựu TNXP càng trở nên quý giá.
Bởi nếu không nghe, không ghi lại, những câu chuyện ấy có thể dần chìm vào quên lãng theo thời gian.
Mỗi cựu TNXP là một nhân chứng của lịch sử.
Mỗi ký ức của họ là một mảnh ghép của một thời đại.
Mỗi câu chuyện họ kể là một bài học về lòng yêu nước được truyền lại cho thế hệ sau.
Với Bùi Ngọc Quyến, những năm tháng TNXP có thể đã lùi xa hàng chục năm, nhưng dấu ấn của nó vẫn nằm lại trong cuộc đời ông.
Đó là dấu ấn của một tuổi trẻ biết sống vì cộng đồng.
Một tuổi trẻ biết đặt việc chung lên trên lợi ích riêng.
Một tuổi trẻ không ngại gian khổ.
Một tuổi trẻ dám đi đến những nơi khó khăn nhất khi Tổ quốc cần.
LỜI TRI ÂN GỬI NGƯỜI ĐI QUA THỜI HOA LỬA
Hôm nay, chúng ta có thể bình yên đi trên những con đường rộng mở.
Có thể ngồi trong những ngôi nhà khang trang.
Có thể học tập, làm việc và theo đuổi những ước mơ của riêng mình.
Nhưng để có được cuộc sống ấy, đã có biết bao thế hệ người Việt Nam từng hy sinh tuổi trẻ.
Trong đó có những người lính, những dân công hỏa tuyến, những công nhân, những người mẹ, người chị và những thanh niên xung phong.
Họ đã góp sức mình vào những năm tháng gian lao của đất nước.
Cựu TNXP Bùi Ngọc Quyến là một trong những người đã đi qua thời tuổi trẻ ấy.
Câu chuyện của ông không chỉ là câu chuyện riêng của một con người.
Đó còn là câu chuyện của một thế hệ.
Một thế hệ đã sống, đã cống hiến và đã đặt những năm tháng đẹp nhất của đời mình vào hành trình dựng xây và bảo vệ Tổ quốc.
Xin được trân trọng gửi tới Cựu Thanh niên xung phong Bùi Ngọc Quyến lời tri ân sâu sắc.
Cảm ơn ông và những đồng đội của ông đã dành tuổi thanh xuân cho quê hương, đất nước.
Để hôm nay, những thế hệ trẻ được tiếp tục viết nên những câu chuyện mới trên một đất nước hòa bình.
Thời gian có thể làm mái tóc bạc đi,
nhưng không thể làm phai màu ký ức.
Thời hoa lửa đã lùi xa,
nhưng những con người của thời hoa lửa sẽ mãi là một phần ký ức đẹp của dân tộc.



