Chuyện đời đặc biệt của liệt sĩ có 2 Mẹ Việt Nam anh hùng
Cuộc đời liệt sĩ Lê Ngọc Long gắn với 2 người mẹ đều được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam anh hùng. Mẹ ruột đã đi xa, còn người mẹ nuôi ở tuổi 107 vẫn mong một ngày tìm được phần mộ con Liệt sĩ Lê Ngọc Long (SN 1941), quê xã Sơn Tiến, tỉnh Hà Tĩnh có một cuộc đời đặc biệt.
Do hoàn cảnh gia đình, từ nhỏ, ông được mẹ Nguyễn Thị Minh nhận về nuôi dưỡng như con ruột. Lớn lên trong tình yêu thương của mẹ ruột Nguyễn Thị Quý và mẹ nuôi, ông lên đường nhập ngũ rồi anh dũng hy sinh năm 1966 trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Sau này, cả 2 người mẹ đều được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam anh hùng.
Ở tuổi 107, Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Minh sống trong căn nhà nhỏ ở thôn Khe Cò, xã Sơn Tiến. Trên bàn thờ giữa gian chính, di ảnh liệt sĩ Lê Ngọc Long đặt ở vị trí trang trọng. Xung quanh, bằng Tổ quốc ghi công, danh hiệu Mẹ Việt Nam anh hùng, cùng những lá thư, thiệp chúc thọ treo ngay ngắn trên các bức tường. Cuộc đời mẹ Minh chịu nhiều thiệt thòi vì chồng mất khi 2 người chưa có con, người con nuôi duy nhất là liệt sĩ Lê Ngọc Long đã mãi nằm lại chiến trường.
Liệt sĩ Lê Ngọc Long là con cả trong gia đình có 4 người con. Cha mẹ ông, cụ Lê Quý và Nguyễn Thị Quý, quê gốc ở tỉnh Thái Bình (cũ). Sau khi nên duyên, 2 người vào vùng Sơn Thịnh (nay thuộc xã Sơn Tiến) buôn bán thuốc lào rồi lập nghiệp. Giai đoạn kháng chiến chống thực dân Pháp, cụ Lê Quý lên đường tòng quân và hy sinh, để lại người vợ trẻ một mình nuôi 4 con thơ.
Những năm tháng ấy, cuộc sống của mẹ Quý vô cùng chật vật. Sau mỗi vụ mùa, Mẹ thường dẫn cậu con trai đầu đi nhặt những củ khoai, hạt lúa còn sót lại trên đồng để cầm cự qua ngày. Trong những lần mưu sinh ấy, mẹ Quý quen mẹ Nguyễn Thị Minh Đồng cảm với hoàn cảnh của nhau, 2 người dần trở nên thân thiết. Thấy mẹ Minh sống đơn chiếc, còn bản thân quá vất vả để nuôi 4 con, mẹ Quý quyết định gửi cậu con trai đầu cho người bạn chăm sóc. Đón cậu bé về nhà, mẹ Minh yêu thương, nuôi nấng và dạy dỗ như con ruột.
Đến năm 15 tuổi, chàng trai Ngọc Long chính thức nhận bà Nguyễn Thị Minh là mẹ nuôi. Năm 1964, khi tròn 23 tuổi, chàng trai Lê Ngọc Long tiếp bước cha lên đường nhập ngũ. Thời gian đầu ở chiến trường, anh cũng ít có điều kiện biên thư gửi về gia đình. Đến năm 1966, người lính trẻ anh dũng hy sinh khi mới 25 tuổi, hiến trọn tuổi xuân cho Tổ quốc. Ngày nhận tờ giấy báo tin liệt sĩ Lê Ngọc Long hy sinh, mẹ Nguyễn Thị Minh đã khóc rất nhiều. Bởi, với Mẹ, liệt sĩ Long là niềm an ủi và chỗ dựa tinh thần duy nhất sau những mất mát của cuộc đời. Nhiều năm nay, Mẹ được cháu rể Nguyễn Văn Dưng (50 tuổi) chăm sóc. Theo ông Dưng, tuổi tác khiến ký ức của Mẹ không còn vẹn nguyên như trước. Thế nhưng, mỗi khi nhắc đến liệt sĩ Lê Ngọc Long, đôi mắt người mẹ già lại nhòe đi vì nước mắt.



