Chuyện “Đôi dép lốp cuối cùng”
Chuyện “Đôi dép lốp cuối cùng” Ở mặt trận biên giới phía Bắc, một trung đội chỉ còn lại đúng một đôi dép lốp mới. Chính trị viên định phát cho chiến sĩ trẻ nhất, vì chân cậu rớm máu do hành quân nhiều. Nhưng cậu nhất quyết nhường cho một anh nuôi, người hằng ngày thức dậy sớm hơn cả đơn vị để nấu cơm trong điều kiện thiếu thốn: “Có dép hay không, em vẫn chiến đấu được. Anh ấy mà đau chân thì cả trung đội nhịn đói.” Cuối cùng, đôi dép được đặt giữa nhà, và anh nuôi lặng lẽ xỏ vào rồi cúi đầu. A
Chuyện “Đôi dép lốp cuối cùng” Ở mặt trận biên giới phía Bắc, một trung đội chỉ còn lại đúng một đôi dép lốp mới. Chính trị viên định phát cho chiến sĩ trẻ nhất, vì chân cậu rớm máu do hành quân nhiều. Nhưng cậu nhất quyết nhường cho một anh nuôi, người hằng ngày thức dậy sớm hơn cả đơn vị để nấu cơm trong điều kiện thiếu thốn: “Có dép hay không, em vẫn chiến đấu được. Anh ấy mà đau chân thì cả trung đội nhịn đói.” Cuối cùng, đôi dép được đặt giữa nhà, và anh nuôi lặng lẽ xỏ vào rồi cúi đầu. A



