Chuyện đời lính
Ba tôi sinh năm 1943, từng là lái xe chở vũ khí, đạn dược, lương thực trên tuyến đường Trường Sơn. Ba tôi được phong quân hàm đại úy chuyên nghiệp. Sau năm 1975, ba chuyển sang dân sự cho tới lúc về hưu.
Ba tôi khoái nhất vẫn là chuyện đời lính. Dù năm nay ba đã 82 tuổi nhưng những ký ước về quân ngũ, về Trường Sơn vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí người cựu binh tuổi xế chiều. Ngay cả khi nằm viện, trong lúc mê sảng ba tôi vẫn luôn nhắc nào là 12 ly 7, cối 60, cối 82, ĐKZ, lựu đạn, xung phong...
Khi sinh hoạt hội cựu chiến binh trong thôn, ba tích cực vận động những người trẻ tham gia rồi sẵn sàng kể lại những câu chuyện từng trải qua trong chiến tranh cho các hội viên khi gặp mặt.
Ba tôi kể lính lái xe Trường Sơn có lúc xe bị hỏng hóc nặng nhưng không có sẵn dụng cụ, phải tự khắc phục. Lái xe nhưng việc sửa chữa phải thông thạo, chỉ cần nghe tiếng máy nổ khác lạ cũng đoán được "bệnh" gì. Chỉ cần ngửi mùi khét vị trí nào cũng đoán được cần phải sửa chữa thay thế khắc phục ra sao.
Nhiều hôm xe băng qua tuyến đường đối phương thường xuyên thả bom phải chấp nhận tắt đèn mà xe vẫn chạy để hoàn thành công việc đúng kế hoạch mà vẫn đảm bảo an toàn tuyệt đối.
Ba tôi là vậy, mấy chục năm qua tôi vẫn luôn thần tượng tính cách ông. Khi còn nhỏ ba dạy cho hai chị em tôi cách xếp chăn màn vuông vức như hòn gạch chỉ, đồ trong nhà phải ngăn nắp.
Ba bảo gieo gì gặt đó con ạ, cẩn tắc vô áy náy là vậy. Dạy các con cẩn thận thì sau này lớn lên các con sẽ luôn cẩn trọng, chín chắn, chu đáo trong mọi công việc.
Ngay cả khi phơi quần áo ba cũng "cầm tay chỉ việc" và ân cần nhắc nhở rằng quần áo khi phơi nên ý tứ, quần dài thì phơi cùng quần dài, áo lót phơi cùng áo lót, các loại quần nhỏ áo nhỏ phơi cùng nhau và nên phơi bên trong cho có hàng lối, đẹp và lịch sự.
Là con gái, hai chị em chúng tôi cũng bị chất lính của ba truyền vào từ bao giờ không hay, lớn lên chúng tôi giống ba mình trong mọi việc lớn nhỏ. Nhất là học ở ba tôi sự chia ngọt sẻ bùi, tinh thần ý chí và sáng tạo.



