Chuyến gạo xuyên đêm

Nhớ năm đó giặc đống đồn ở gạch xã Nam Thái củ bây giờ. Chúng rất hung hăng sát hại bộ đội ta và nhân dân nhiều vô số kể .Tại gạch sáu biển có một người con gái vừa tròn 18 tuổi, một lứa tuổi rất đẹp như ánh trăng tròn cô gái ấy tên là Đỗ Thị Được. Năm đó chiến loạn bộ đội ta tham gia kháng chiến nhưng rất thiếu thốn về vật tư, đồ mặc và thức ăn. Cô gái với thân hình bé nhỏ ấy đã dũng cảm đi tải gạo cho bộ đội. Gạch thứ sáu năm đó toàn là sông nước, nhưng vẫn u ám mùi của bom đạn. Với chiếc suồng nhỏ bà Được đã chèo chống đi tải gạo cho bộ đội mình. Bà để từng bao gạo lên suồng phủ lên đó là những bó củi để ngụy trang che mắt địch. Đường đi vô cùng nguy hiểm có thể gặp địch bất cứ luc nào, ban đêm còn đi rất cực nữa, một tay bà chèo chống. Bà con gối gém cho các chú bộ đội những cái bánh tét và bánh chuối do chính tay bà gối. Ngày này qua ngày nọ bà vẫn âm thầm lặng lẽ làm nhiệm vụ của mình, không cần ai nhớ ơn, bà chỉ mong sau cho bộ đội ta đủ cơm ăn , phải no bụng thì mới có sức đánh giặc. Bà nhớ hôm đó đang trên đường tải gạo về , bà gặp bọn địch kiểm tra suồng, bà rất bình tĩnh nói rằng mình đi đốn củi, rất may trên suồng đã k còn bao gạo nào nữa. Thế là bà được cho đi, bà nhớ lúc đó tim bà đập thình thịch nhưng bà k hoảng loạng. Cô gái trẻ năm đó nay đã không còn trên đời nữa nhưng tên của bà vẫn con vang danh được con cháu tôn thờ , la tấm gương sáng về sự dũng cảm cho câc thế hệ trẻ noi theo.



