Chuyến ghé thăm đêm giao thừa
CHUYẾN GHÉ THĂM ĐÊM GIAO THỪA
Đêm giao thừa Tết Nhâm Dần (1962), trời Hà Nội mưa phùn và rét buốt. Khi mọi nhà đang quây quần chuẩn bị đón năm mới, chiếc xe chở Bác Hồ lặng lẽ bánh qua những con phố sầm uất rồi dừng lại ở một con ngõ sâu trên phố Lý Thái Tổ. Bác đến thăm gia đình chị Nguyễn Thị Tín, một người lao động nghèo gánh nước thuê. Chồng chị mất sớm, một mình chị phải nuôi bốn đứa con nhỏ dại.
Bước vào căn nhà lụp xụp tăm tối, Bác sững sờ khi thấy trên bàn thờ chưa có bánh chưng, nén hương, còn chị Tín thì vẫn mặc bộ quần áo lao động rách nát, vừa đi gánh nước thuê về đến cửa. Nhìn thấy Bác, chị Tín bàng hoàng đến rơi cả đòn gánh xuống đất. Chị òa khóc nức nở: "Trời ơi, Bác Hồ! Sao Bác lại đến nhà cháu giờ này?..."
Bác bước lại gần, ân cần an ủi: "Bác không đến thăm chú, thăm thím giờ này thì còn thăm ai vào lúc này nữa?". Bác đi quanh nhà, xoa đầu những đứa trẻ đang co ro vì lạnh, rồi quay ra lau giọt nước mắt lăn dài trên má chị Tín. Bác hỏi han cặn kẽ về cuộc sống, công việc và tình hình học tập của các cháu. Trước khi ra về, Bác trao tặng gia đình chị một gói bánh chưng, mứt Tết và những phong bao lì xì cho lũ trẻ.
Bước ra khỏi căn nhà nhỏ, không khí Tết ngoài phố vẫn rộn ràng nhưng nét mặt Bác đượm buồn. Trên xe về lại Phủ Chủ tịch, Bác trầm ngâm bảo với các đồng chí cán bộ đi cùng: "Một ngày nhân dân còn khổ, là Bác còn ăn không ngon, ngủ không yên. Đất nước mình độc lập rồi, nhưng vẫn còn những người mẹ đêm giao thừa phải đi gánh nước thuê nuôi con thế này, đó là khuyết điểm của chúng ta."
Mẩu chuyện là minh chứng cao đẹp nhất cho tình yêu thương vô bờ bến của Bác. Tết của Bác không phải là nơi lụa là, nhung gấm, mà Tết của Bác chính là mang hơi ấm đến cho những mảnh đời khốn khó nhất trong xã hội.



