Khác

Chuyến gùi cuối cùng

Trong căn nhà sàn nhỏ giữa bản Mường, cụ Hà Thị Tươi, sinh năm 1942, vẫn cẩn thận giữ chiếc gùi tre đã ngả màu thời gian. Với nhiều người, đó chỉ là một chiếc gùi cũ. Nhưng với cụ, đó là kỷ vật của những năm tháng làm dân công hỏa tuyến, gắn với chuyến gùi mà cụ không bao giờ quên.

Phú Thọ03/08/2026Đoàn xã Khả Cửu (Đoàn xã Khả Cửu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyến gùi cuối cùng

(Nhân vật: Cụ Hà Thị Tươi)

Trong căn nhà sàn nhỏ giữa bản Mường, cụ Hà Thị Tươi, sinh năm 1942, vẫn cẩn thận giữ chiếc gùi tre đã ngả màu thời gian. Với nhiều người, đó chỉ là một chiếc gùi cũ. Nhưng với cụ, đó là kỷ vật của những năm tháng làm dân công hỏa tuyến, gắn với chuyến gùi mà cụ không bao giờ quên.

Hồi ấy, cụ vừa ngoài đôi mươi. Chiến tranh còn ác liệt, những đoàn dân công hỏa tuyến của Khả Cửu ngày đêm băng rừng, vượt suối để đưa gạo, muối, thuốc men và nhu yếu phẩm đến các đơn vị đang làm nhiệm vụ.

Một buổi chiều cuối năm, khi đoàn vừa trở về sau một chuyến đi dài, mọi người nhận được tin có một đơn vị phía trước đang thiếu lương thực. Nếu không tiếp tế kịp thời, bộ đội sẽ gặp rất nhiều khó khăn.

Không ai chần chừ.

Dù ai cũng mệt rã rời, mỗi người lại khoác chiếc gùi lên vai.

Cụ Tươi nhớ rất rõ hôm ấy. Trong chiếc gùi của mình là hơn ba mươi kilôgam gạo và ít muối. Con đường núi vừa dốc vừa trơn vì cơn mưa đêm trước.

Đi được nửa đường, quai gùi cứa sâu vào vai đến bật máu. Mỗi bước chân đều nặng trĩu, nhưng cụ vẫn cắn răng bước tiếp.

Người đi cùng nhìn thấy, khuyên:

"Tươi nghỉ một lát đi, để tôi san bớt."

Cụ lắc đầu:

"Không được. Bộ đội đang chờ từng hạt gạo. Chậm một chút là các anh ấy phải chờ thêm một chút."

Cả đoàn lại lặng lẽ bước đi.

Đến gần điểm giao hàng, tiếng cười của những người lính vang lên khi nhìn thấy đoàn dân công xuất hiện giữa màn sương.

Một chiến sĩ trẻ xúc động nói:

"Bà con đến rồi! Có gạo rồi anh em ơi!"

Chỉ một câu nói ấy thôi cũng khiến mọi mệt nhọc tan biến.

Sau khi bàn giao toàn bộ số lương thực, cụ Hà Thị Tươi ngồi tựa vào gốc cây, đôi vai đau nhức nhưng gương mặt rạng rỡ. Cụ bảo:

"Nhìn các chú bộ đội có cơm ăn, mình thấy chuyến đi nào cũng xứng đáng."

Ít lâu sau, chiến tranh dần lùi xa. Đó cũng là chuyến gùi cuối cùng của cụ trên cương vị dân công hỏa tuyến.

Ngày trở về bản, cụ treo chiếc gùi lên vách nhà. Chiếc gùi vẫn còn nguyên những vết mòn nơi quai đeo, như lưu giữ dấu tích của biết bao con đường rừng đã đi qua.

Nhiều năm sau, con cháu hỏi vì sao không thay chiếc gùi mới, cụ mỉm cười:

"Chiếc gùi này đã từng chở gạo đến tiền tuyến. Nó nhắc bà nhớ rằng mỗi người, dù nhỏ bé đến đâu, cũng có thể góp sức cho đất nước."

Mỗi dịp kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ hay những ngày lễ lớn của dân tộc, cụ lại kể cho con cháu nghe về chuyến gùi cuối cùng ấy. Không phải để nói về sự vất vả của mình, mà để nhắc các thế hệ sau biết trân trọng hòa bình và những hy sinh thầm lặng của biết bao người dân nơi hậu phương.

Đối với cụ Hà Thị Tươi, chiếc gùi không chỉ là vật dụng lao động. Đó là biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần đoàn kết và của những bước chân bền bỉ đã góp phần làm nên sức mạnh của hậu phương trong những năm tháng kháng chiến.

Thông điệp: Không phải ai cũng cầm súng ra chiến trường, nhưng mỗi chuyến gùi lương thực, mỗi bước chân của người dân công hỏa tuyến đều góp phần nuôi dưỡng tiền tuyến. Những cống hiến âm thầm ấy mãi là niềm tự hào của quê hương và là bài học quý giá về tinh thần trách nhiệm đối với Tổ quốc.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn