Cựu chiến binh

Chuyến gùi đạn qua khe sâu

Chuyến gùi đạn qua khe sâu

Lào Cai14/04/2026Đoàn xã Lâm Thượng (Đoàn xã Lâm Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyến gùi đạn qua khe sâu – Hoàng Kim Cương (thôn Tông Pắng)

Ở thôn Tông Pắng, mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, người dân vẫn kể về ông Hoàng Kim Cương - người dân công dẻo dai, từng nhiều lần gùi đạn vượt qua những khe sâu và con dốc dựng đứng để tiếp tế cho bộ đội nơi tuyến đầu.

Ông Hoàng Kim Cương sinh năm 1939, trong một gia đình nghèo ở thôn Tông Pắng. Từ nhỏ, ông đã quen với việc leo núi, vượt suối, chăn trâu trên những triền đồi đá. Những con đường rừng hiểm trở không làm ông sợ hãi, mà trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống.

Khi trưởng thành, ông lập gia đình và trở thành trụ cột chính trong nhà. Cuộc sống của ông gắn với nương ngô, ruộng lúa và những chuyến đi rừng dài ngày.

Nhưng đến những năm cuối thập niên 1970, khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, thôn Tông Pắng trở thành nơi có nhiều tuyến vận chuyển quan trọng đi qua.

Khi xã cần người tham gia đội dân công hỏa tuyến, ông Hoàng Kim Cương đã tình nguyện ngay từ những ngày đầu.

Ông từng nói với bà con trong thôn:

- “Đường xa đến đâu cũng phải đi, miễn là đạn đến kịp cho bộ đội.”

Một trong những chuyến đi khiến ông nhớ mãi là vào một buổi sáng mùa mưa.

Hôm ấy, trời âm u, mây thấp phủ kín các sườn núi. Đội dân công của thôn được giao nhiệm vụ gùi đạn đến một điểm chốt ở phía bên kia khe sâu.

Mỗi người mang trên lưng một thùng đạn nặng. Dây buộc siết chặt vào vai khiến da thịt đau rát.

Con đường phía trước là một lối mòn nhỏ, uốn lượn quanh sườn núi.

Đi được một quãng, họ đến một đoạn đường đặc biệt nguy hiểm - một cây cầu tạm bằng gỗ bắc qua khe sâu.

Cây cầu chỉ rộng vừa đủ một người đi, bên dưới là dòng nước chảy xiết.

Nhìn xuống khe sâu, nhiều người không khỏi lo lắng.

Ông Cương bước lên trước tiên.

Ông thử từng bước chân, kiểm tra độ chắc của các thanh gỗ.

Sau khi chắc chắn cây cầu còn an toàn, ông quay lại nói:

- “Đi từng người một, giữ chắc gùi.”

Ông bước qua cầu chậm rãi, từng bước vững vàng.

Khi đi đến giữa cầu, một thanh gỗ bất ngờ phát ra tiếng kêu “rắc”.

Tim ông đập mạnh.

Ông dừng lại vài giây, rồi tiếp tục bước nhanh hơn để qua khỏi đoạn nguy hiểm.

Khi sang đến bờ bên kia, ông thở phào nhẹ nhõm.

Từng người trong đội lần lượt đi qua cầu an toàn.

Sau khi vượt qua khe sâu, hành trình vẫn chưa kết thúc.

Phía trước là một con dốc dựng đứng, đất trơn vì mưa.

Vai ông đau nhức vì sức nặng của thùng đạn. Mồ hôi hòa lẫn với nước mưa chảy xuống mặt.

Giữa chừng, một người trong đội trượt chân ngã xuống, thùng đạn lăn sang một bên.

Ông Cương nhanh chóng đặt gùi của mình xuống, chạy lại đỡ người đó dậy.

Sau khi kiểm tra không ai bị thương nặng, ông cùng mọi người nhặt lại thùng đạn và tiếp tục hành trình.

Ông nói:

- “Đường khó thì càng phải cẩn thận.”

Câu nói ấy khiến mọi người thêm vững lòng.

Sau nhiều giờ vượt qua dốc đá và khe sâu, đội dân công cuối cùng cũng đến được điểm chốt.

Khi giao được những thùng đạn cho bộ đội, ai cũng thở phào nhẹ nhõm.

Một người lính trẻ nắm tay ông, xúc động nói:

- “Nhờ các bác mà chúng cháu có đủ đạn giữ chốt.”

Những lời ấy khiến ông cảm thấy mọi vất vả đều xứng đáng.

Không chỉ một lần, ông Hoàng Kim Cương còn tham gia nhiều chuyến gùi đạn khác trong điều kiện nguy hiểm.

Có những ngày trời rét buốt, có những hôm mưa lớn kéo dài. Nhưng ông chưa từng từ chối nhiệm vụ.

Những năm tháng gùi đạn qua khe sâu là quãng thời gian gian khổ nhất trong cuộc đời ông.

Sau khi chiến tranh lắng xuống, ông Hoàng Kim Cương trở về với cuộc sống thường ngày ở thôn Tông Pắng.

Những năm đầu sau chiến tranh, cuộc sống rất khó khăn. Nhưng với tinh thần của người từng vượt qua nhiều con dốc hiểm trở, ông không nản chí.

Ông cùng gia đình khai hoang thêm đất, trồng lúa, trồng ngô.

Người dân trong thôn Tông Pắng vẫn nhớ hình ảnh ông Cương - người đàn ông với đôi vai rắn chắc, quen với chiếc gùi nặng sau lưng.

Những buổi tối mùa đông, khi con cháu quây quần bên bếp lửa, ông thường kể lại câu chuyện chuyến gùi đạn qua khe sâu năm xưa.

Có lần, đứa cháu hỏi:

- “Ông có sợ khi đi qua cầu không?”

Ông cười hiền:

- “Sợ chứ. Nhưng nghĩ đến bộ đội chờ đạn, ông lại bước tiếp.”

Giờ đây, khi tuổi đã cao, ông Hoàng Kim Cương vẫn giữ thói quen đi thăm nương mỗi buổi sáng.

Ở thôn Tông Pắng, câu chuyện về ông - người gùi đạn qua khe sâu - vẫn được kể lại như một minh chứng cho tinh thần dũng cảm và bền bỉ của người dân vùng cao trong thời chiến.

Những bước chân của ông năm xưa không chỉ vượt qua khe sâu, mà còn góp phần giữ vững tuyến tiếp tế - mạch sống của tiền tuyến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn