Chuyến gùi không trở lại
Chuyến gùi không trở lại
Tôi gùi gạo vào chiến trường Điện Biên, mỗi chuyến gần ba mươi ký. Đường rừng trơn, vai tôi trầy xước. Một lần, tôi đi cùng một chị lớn hơn. Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện để đỡ mệt. Đến một con dốc, chị đi trước, tôi đi sau. Bất ngờ có tiếng máy bay, chúng tôi lao vào bụi cây. Khi đứng dậy, tôi không thấy chị đâu nữa. Sau đó tôi mới biết chị đã trúng bom. Tôi tiếp tục chuyến đi một mình. Bao gạo vẫn trên lưng, nhưng từ đó, tôi không còn nói chuyện dọc đường nữa.


