Chuyến gùi thồ hậu cần xuyên đêm sương muối trên đỉnh đá tai mèo Vị Xuyên
Cựu chiến binh Nguyễn Đồng Quy từng là chiến sĩ vận tải hậu cần tại mặt trận Vị Xuyên khốc liệt – nơi sương muối lạnh thấu xương và những dốc đá tai mèo sắc lẹm sẵn sàng cứa nát bàn chân người lính. Nhiệm vụ của bác là gùi hàng chục kilôgam quân lương và vũ khí trên vai, vượt qua những con đường mòn chỉ rộng bằng gang bàn tay để tiếp tế cho bộ đội bám chốt tiền tiêu. Mỗi bước chân của bác trên vách đá trơn trượt vào ban đêm không chỉ là cuộc đấu trí với tử thần dưới làn đạn pháo địch bắn phá mù mịt mà còn là minh chứng cho ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi của người lính giữ đất. Có những chuyến đi ròng rã trong sương mù dày đặc, đôi vai bác sưng tấy vì dây gùi, đôi mắt mỏi nhừ vì phải căng ra quan sát hỏa điểm của địch, nhưng chỉ cần nghĩ đến đồng đội đang chờ đạn, chờ gạo trên đỉnh cao, bác lại nghiến răng bước tiếp. Tình đồng chí máu thịt và ý chí giữ vững chủ quyền đã giúp bác vượt qua mọi giới hạn của sức chịu đựng, đảm bảo nguồn tiếp tế không bao giờ ngừng chảy giữa tọa độ lửa biên cương.
Về lại quê hương Ba Đồn sinh sống, bác mang tinh thần "thép" ấy vào lao động sản xuất và các hoạt động xã hội tại địa phương. Bác sống cần cù, mẫu mực, luôn là người đi đầu trong các phong trào thi đua của khu dân cư và là hội viên Hội Cựu chiến binh có uy tín lớn. Với kinh nghiệm vượt khó dày dạn, bác thường xuyên truyền cảm hứng cho đoàn viên thanh niên phường nhà về nghị lực vươn lên, lòng kiên trì và trách nhiệm đối với cộng đồng. Hiện nay, bác tích cực tham gia vào công tác hòa giải cơ sở, dùng sự điềm tĩnh và thấu đáo của người từng đi qua khói lửa để hàn gắn tình làng nghĩa xóm. Bác dạy cho thanh niên Ba Đồn rằng mỗi tấc đất quê hương hôm nay là vô giá, và trách nhiệm của tuổi trẻ là phải bảo vệ và làm giàu cho mảnh đất ấy bằng sức lao động và lòng nhiệt huyết chân thành. Cuộc đời bác là một bài ca về sự bền bỉ, nhắc nhở chúng ta về giá trị của sự kiên định trong mọi thử thách của thời đại.



