“Chuyến hàng đặc biệt” và những kỷ vật đồng đội – Trung tá Đoàn Trọng Cách
1. Tên bài viết:
“Chuyến hàng đặc biệt” và những kỷ vật đồng đội – Trung tá Đoàn Trọng Cách
2. Họ và tên nhân chứng:
Trung tá Đoàn Trọng Cách
3. Đoạn mô tả ngắn:
Bài viết kể về Trung tá Đoàn Trọng Cách – một cán bộ công an chi viện miền Nam, người đã tham gia bảo vệ nhiều “chuyến hàng đặc biệt” là các đồng chí lãnh đạo cấp cao. Với sự mưu trí, gan dạ, ông đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, góp phần vào chiến thắng chung.
4. Nội dung bài viết:
Câu chuyện về Trung tá Đoàn Trọng Cách, quê ở Khánh An, Yên Khánh, Ninh Bình (nay là Đông Hoa Lư, Ninh Bình), tham gia chi viện cũng đầy xúc động. Nhà có hai anh em đều tham gia chiến trường miền Nam. Riêng ông xung phong đi chi viện từ năm 18 tuổi, trực tiếp chiến đấu. Ông cho rằng, chính tình cảm gắn bó, chia ngọt sẻ bùi giữa đồng đội nơi chiến trường đã giúp ông vượt qua gian khổ.
Ông bùi ngùi kể: “Trong suốt quá trình vào Nam chiến đấu, xúc động nhất là những ngày đầu gặp cán bộ miền Nam. Họ ôm lấy tôi, hỏi thăm tình hình phát triển ở miền Bắc, rồi dạy chúng tôi từ cách nói năng, cách tập kết, cách đi rừng, cách chiến đấu và cả cách cuốn thuốc lá hút mỗi khi nhớ nhà. Họ luôn nhường cơm cho tôi ăn no, ngủ thì mắc võng ở vòng ngoài canh gác cho tôi ngủ vòng trong an toàn.”
Trong thời gian tham gia chi viện được cử vào Ban An ninh Khu V, ông vẫn nhớ như in những “chuyến hàng đặc biệt” mà ông phải bảo vệ. Do bí mật, ông không được phép hỏi cụ thể, giao dịch chỉ bằng mật khẩu. Ông nhớ mãi lần bảo vệ đồng chí Võ Chí Công, lúc đó là Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Khu ủy Khu V, từ Hà Nội vào họp chuẩn bị giải phóng Buôn Ma Thuột. “Nhận nhiệm vụ đón đồng chí Võ Chí Công từ A Sầu, A Lưới vào đến Trà My, Quảng Nam – Đà Nẵng (cũ). Đến đâu đồng chí cũng xuống trao quà khiến chúng tôi lo lắng vì sợ bị địch phục kích. Nhưng rất may, cuối cùng chúng tôi đã bảo vệ và bàn giao đồng chí an toàn.”
Một lần khác, bảo vệ đồng chí Khu ủy Khu V từ Quảng Nam – Đà Nẵng vào Đắk Lắk, phải qua đèo Phượng Hoàng, địa hình hiểm trở, sương mù phủ kín. Đoàn nghỉ một đêm tại Khánh Hòa. Sáng hôm sau, đồng chí Khu ủy đòi đi sớm, nhưng ông Cách và lái xe giữ lại vì chưa an toàn. May mắn, có đoàn xe quân đội đi qua, ông nhanh trí cho xe của đồng chí đi giữa đoàn. “Theo kinh nghiệm, nếu địch có phục kích thì sẽ đánh vào đầu hoặc cuối đoàn,” ông giải thích. Nhờ vậy, ông lại lập công bảo vệ an toàn cho lãnh đạo cấp cao. Sau lần đó, ông được biểu dương và kết nạp Đảng sớm.



