CHUYẾN HÀNG KHÔNG ĐƯỢC PHÉP MẤT
Năm 1972, bác Lê Xuân Cả tham gia bảo vệ một kho trung chuyển quân nhu tại khu vực Bắc Thừa Thiên – dãy núi Trường Sơn Đông. Trong một trận đánh phá ác liệt, kho hàng đứng trước nguy cơ bị xóa sổ. Bác cùng đồng đội đã giữ trọn kho hàng, dù phải trả giá bằng máu.
Kho trung chuyển hôm ấy chỉ là những lán nhỏ lợp lá rừng, nhưng bên trong là lương thực, đạn dược dành cho cả một hướng tiến công. Máy bay địch quần thảo từ sáng đến chiều, bom nổ sát kho, đất đá văng mù mịt.
Bác kể:
“Chỉ cần trúng thêm một quả nữa là kho đi hết.”
Khi một quả bom nổ gần làm sập mái lán, lửa bùng lên từ mấy thùng xăng, cả tổ lao vào dập lửa bằng tay trần và đất ướt. Không ai nghĩ đến an toàn của mình. Nếu kho cháy, hàng trăm chiến sĩ phía trước sẽ thiếu đạn, thiếu gạo.
Một mảnh bom găm vào vai bác, máu thấm ướt áo. Đồng đội bảo rút ra băng bó, bác lắc đầu:
“Dập lửa xong đã.”
Đến tối, kho hàng được cứu. Địch rút đi, để lại rừng núi tan hoang. Bác ngồi tựa gốc cây, vai đau nhói nhưng lòng nhẹ đi. Với bác, giữ được kho hàng là giữ được sinh mệnh của biết bao đồng đội nơi tuyến trước.


