Cựu Thanh niên xung phong

Chuyến hàng lặng lẽ qua "Cổng trời"

Câu chuyện về những người phụ nữ chân yếu tay mềm nhưng đã tải hàng chục tấn lương thực, vũ khí qua những vách đá dựng đứng của vùng Tây Sơn Thượng Đạo dưới làn mưa bom, để đảm bảo huyết mạch tiếp tế cho chiến dịch không bao giờ bị đứt quãng.

Gia Lai05/06/2026Phạm Thị Trúc Linh (Chi đoàn khối 1A)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những năm 1968 - 1970, vùng giáp ranh giữa Bình KhêBình Phú được mệnh danh là "túi bom". Địch biết đây là đường dây liên lạc cốt yếu nên chúng rải chất độc hóa học làm trơ trụi những cánh rừng và cho máy bay oanh tạc suốt ngày đêm.

Lê Thị Đào khi ấy mới ngoài đôi mươi, dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi vai đã dày dạn vết chai vì những chuyến hàng. Bà kể lại, khó khăn nhất không phải là bom đạn, mà là cái đói và những cơn sốt rét rừng ngã ngựa. Có những lúc, đội du kích vận tải của bà phải nhịn ăn để nhường từng hạt gạo cho bộ đội đang đánh phía Bình An, Bình Hiệp.

"Có lần, chúng tôi thồ hàng từ Bình Khê lên, mỗi người vác trên vai 30kg muối và đạn dược. Khi băng qua một con suối cạn gần xã Bình Phú, máy bay địch bất ngờ ập đến soi đèn cực sáng. Không ai bảo ai, chị em vội vàng trầm mình xuống bùn lầy, dùng lá cây ngụy trang che kín những bao hàng. Bom nổ rung chuyển đất trời, nước suối bắn tung tóe lên người lạnh buốt, nhưng tất cả đều nằm im, hơi thở cũng không dám mạnh vì sợ lộ vị trí của kho hàng bí mật ngay gần đó."

Bà Đào nhớ nhất là kỷ niệm về "Nồi cơm nắm Bình Hiệp". Trong một trận càn lớn, quân ta bị vây hãm nhiều ngày tại khu vực xã Bình Hiệp. Đội của bà đã đi xuyên đêm, luồn lách qua các chốt chặn của địch để mang cơm nắm và nước uống tiếp tế. Do không thể nhóm lửa vì sợ khói, bà và các chị em đã dùng nhiệt độ của cơ thể, quấn chặt nồi cơm vào bụng để giữ hơi ấm, mang đến tận tay các chiến sĩ giữa chiến hào.

Khi gặp được bộ đội, cơm vẫn còn hơi ấm, nhiều chiến sĩ đã khóc vì xúc động. Những nắm cơm thấm đẫm mồ hôi và hơi ấm của người phụ nữ Tây Sơn đã tiếp thêm sức mạnh để quân ta giữ vững trận địa, đánh tan đợt càn quét của địch.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn