CHUYẾN HÀNG TRONG CƠN MƯA LỚN
Một chuyến vận tải đặc biệt diễn ra giữa mùa mưa Trường Sơn. Dù thời tiết khắc nghiệt và đường sá lầy lội, bác Trần Văn Dũng cùng đồng đội vẫn quyết tâm đưa hàng hóa tới nơi đúng thời gian quy định.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Trần Văn Dũng đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng lái xe trên tuyến đường Trường Sơn, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Dũng, chuyến hàng trong cơn mưa lớn là ký ức không thể nào quên.
Nhiều người thường nghĩ rằng khó khăn lớn nhất của người lính vận tải là bom đạn.
Nhưng những cơn mưa rừng Trường Sơn cũng là một thử thách không hề nhỏ.
Có những ngày mưa kéo dài liên tục.
Đường đất trở nên trơn trượt.
Nhiều đoạn ngập trong bùn lầy.
Việc di chuyển trở nên vô cùng khó khăn.
Hôm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa tới một điểm tập kết phía trước.
Ngay từ chiều, bầu trời đã phủ kín mây đen.
Không khí nặng nề báo hiệu một trận mưa lớn sắp tới.
Khi đoàn xe bắt đầu lăn bánh, những hạt mưa đầu tiên cũng rơi xuống.
Ban đầu chỉ lác đác.
Nhưng càng về đêm, mưa càng nặng hạt.
Tiếng mưa đập vào nóc cabin tạo thành những âm thanh liên hồi.
Kính chắn gió liên tục bị nước phủ kín.
Tầm nhìn giảm đi rất nhiều.
Bác Dũng phải tập trung cao độ.
Hai tay giữ chắc vô lăng.
Mắt liên tục quan sát mặt đường phía trước.
Mỗi mét đường đi qua đều đòi hỏi sự cẩn trọng.
Có những đoạn đường ngập nước.
Không ai biết chính xác phía dưới sâu hay nông.
Người lái xe phải dựa vào kinh nghiệm để phán đoán.
Có những đoạn bùn lầy bám chặt vào bánh xe.
Chiếc xe nặng nề tiến từng chút một.
Đôi khi mọi người phải xuống hỗ trợ.
Cùng nhau tìm cách đưa xe vượt qua đoạn khó khăn.
Điều khiến bác nhớ nhất là tinh thần đoàn kết của cả đoàn xe.
Không ai nghĩ đến việc đi trước một mình.
Nếu một xe gặp khó khăn, các xe khác đều dừng lại hỗ trợ.
Có lần một chiếc xe phía trước bị sa lầy.
Mọi người lập tức xuống xe.
Người xúc đất.
Người kê gỗ.
Người hỗ trợ điều khiển.
Sau gần một giờ cố gắng, chiếc xe mới tiếp tục di chuyển được.
Lúc ấy ai cũng ướt sũng vì mưa.
Quần áo dính đầy bùn đất.
Nhưng không ai phàn nàn.
Bởi nhiệm vụ vẫn còn ở phía trước.
Gần sáng, cơn mưa bắt đầu nhẹ dần.
Đoàn xe cuối cùng cũng đến được điểm tập kết.
Hàng hóa được bàn giao đầy đủ.
Đúng thời gian quy định.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi mệt mỏi dường như tan biến.
Niềm vui hoàn thành nhiệm vụ hiện rõ trên gương mặt mỗi người.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại chuyến hàng trong cơn mưa lớn ấy, bác Dũng vẫn còn nhớ tiếng mưa rừng vang vọng suốt đêm và những đôi bàn tay lấm đầy bùn đất của đồng đội.
Bác thường nói:
“Có những chuyến xe đi qua mưa gió, nhưng điều còn lại trong ký ức là tình đồng đội đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả.”
Và ký ức về chuyến hàng giữa mùa mưa Trường Sơn vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính vận tải Trần Văn Dũng.



