Chuyến hàng trong thân cây chuối
Mùa nước nổi năm ấy, giặc lập đồn bốt dày đặc dọc theo các bờ kênh ở Phú Phụng nhằm ngăn chặn nguồn tiếp tế. Để đưa đạn dược qua sông Cổ Chiên vào căn cứ, anh Ba nảy ra một kế hoạch táo bạo.
Anh chặt những thân chuối lớn, khoét rỗng ruột để giấu vũ khí vào bên trong, rồi dùng nhựa cây trám khéo léo như những cây chuối trôi sông bình thường. Anh mình trần, giả vờ đi vớt củi lục bình, lẳng lặng đẩy bè chuối trôi dạt theo con nước.
Giữa sông, một chiếc tàu tuần tra trờ tới. Tên lính trên tàu dùng móc sắt quăng vào bè chuối của anh: "Này, đi đâu đấy?". Anh Ba giả bộ run rẩy, nói giọng khẩn khoản: "Dạ, nhà cháy hết rồi, con vớt mấy cây chuối về làm bè cho sắp nhỏ trốn lụt". Thấy anh nghèo khổ, rách rưới, bọn chúng khinh khỉnh cho qua.
Ngay khi chiếc tàu khuất bóng sau rặng bần, anh Ba dồn sức bơi, đẩy bè chuối vào rạch nhỏ nơi các chiến sĩ đang chờ sẵn. Đêm đó, những khẩu súng từ thân cây chuối đã nổ vang, tiêu diệt gọn đồn giặc bên kia sông. Người dân Phú Phụng vẫn truyền tai nhau: ở mảnh đất này, đến cái cây, ngọn cỏ cũng biết đánh giặc.



