Chuyến hàng trong vườn chôm chôm
Năm đó, Phú Phụng bị càn quét dữ dội vì là cửa ngõ trên dòng Cổ Chiên. Giữa những vườn chôm chôm đỏ rực, tiếng súng AR15 nổ chát chúa thay cho tiếng chim hót thường ngày.
Bé Lan, mới 12 tuổi, giả vờ đi nhặt củi nhưng thực chất là giấu cơm nắm và thuốc men trong giỏ tre để tiếp tế cho tổ du kích đang bám trụ dưới hầm bí mật. Đang đi, một toán lính ập tới. Tên chỉ huy gằn giọng: "Con nhỏ kia, mang gì đó?".
Lan run bắn người nhưng nhìn về phía rặng bần nơi chú Năm đang ẩn nấp, cô bé lấy can đảm đổ ụp giỏ củi xuống: "Dạ, củi ướt quá con mang về nhóm bếp". May mắn thay, một quả pháo bất ngờ nổ vang phía bờ sông khiến toán lính giật mình bỏ chạy về hướng đó.
Lan vội vã bò qua những gốc cây đầy vết đạn, kịp trao gói cơm còn nóng hổi cho chú Năm trước khi máy bay địch trút bom napalm cháy rực một góc vườn. Đất Phú Phụng đêm đó đỏ lửa, nhưng lòng người thì vẫn kiên trung như rễ cây măng cụt, bám chặt chẳng rời.


