CHUYẾN HÀNH QUÂN DÀI NGÀY QUA DÃY NÚI ĐÁ
Trong một đợt công tác kiểm tra địa bàn trọng điểm ở khu vực rừng núi Lạng Sơn, bác Lê Giáp Vinh tham gia chuyến hành quân kéo dài nhiều ngày liền. Đây là chuyến đi vất vả nhưng để lại trong bác nhiều suy ngẫm về sức chịu đựng của người lính.
Con đường mòn len giữa núi đá tai mèo sắc lạnh. Ba lô nặng trĩu, chân bước trên đá trơn, cả tổ đi chậm nhưng chắc. Bác kể:
“Đi rừng không được vội. Vội là ngã.”
Ngày thứ ba, lương khô gần cạn, nước phải chia từng ngụm nhỏ. Có chiến sĩ trẻ thở dốc, bước chậm lại phía sau. Bác dừng lại, tháo bớt đồ trong ba lô mình để san sẻ.
“Chỉ huy không phải đi trước cho oai, mà là không để ai tụt lại.”
Đến khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về đơn vị, ai nấy đều gầy đi thấy rõ. Nhưng trong mắt họ, ánh lên niềm tự hào lặng lẽ – vì đã cùng nhau vượt qua một thử thách thật sự của người lính biên cương.



