CHUYẾN HÀNH QUÂN GIAN NAN CỦA CỰU CHIẾN BINH TRẦN XUÂN LINH
Cựu chiến binh Trần Xuân Linh, quê Nghệ An. Tham gia chiến dịch lớn tại chiến trường miền nam. Những ngày tháng gian lao trên chiến trường và kí ức về người đồng đội hy sinh ngay trong ngày trọng đại đã khắc sâu vào kí ức của cựu chiến binh ấy.
Thời gian đã trôi qua nhưng những kí ức về những ngày chiến đấu, khát khao sự tự do vẫn luôn hiện hữu trong trái tim người lính.
Kí ức ùa về tại ngôi nhà của cựu chiến binh Trần Xuân Linh ở xóm Tân Long, xã Long Xá, huyện Hưng Nguyên, Nghệ An. Là nơi tụ họp của những người lính Trường Sơn năm xưa.
Năm 1927, lúc 23 tuổi, ông gia nhập quân đội và được điều động tham gia chiên dịch lớn tại chiến trường miền Nam
Hành trình từ Bắc vô Nam đầy gian nan, vất vả. Mỗi bước đi, mỗi chặng đường đều đầy ắp những chuyện sinh tử
Làn bom, bão đạn liên tục xả xuống, “Mưa dầm, cơm vắt” là cụm từ quen thuộc nhưng gọi nhớ rất nhiều gian khó, khổ cực trên con đường hành quân của người lính.
Những đêm lạnh giá, không ngủ do mưa rét, gió lớn những ngày hành quân với cơm vắt khô khốc. Nhưng không vì thế mà cản bước được niềm tin về một ngày chiến thắng không xa, ngày mà mọi người hạnh phúc.
Chính điều này đã tiếp thêm động lực cho ông và đồng đội tiếp bước trên hành trình, sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Ông chia sẻ: “Chúng tôi, dù mệt mỏi, dù có những lúc muốn bỏ cuộc, nhưng nhìn thấy đồng đội bên cạnh, tất cả đều tiếp thêm sức mạnh cho nhau. Chiến đấu vì quê hương, vì độc lập tự do của đất nước, đó là động lực lớn nhất.”
Ngày 1/4/1975, ông và đồng đội tham gia chiến dịch đánh chiếm đèo Phượng Hoàng, nơi gọi là lá chắn thép của địch trong chiến dịch Tây Nguyên.
Nhờ sự cố gắng, lòng kiên cường không khuất phục họ đã chiến thắng và tiến thẳng, mở đường đến Sài Gòn.
Kể đến đây, ông nghẹ ngào nhớ về những kí ức, nhớ về những đồng đội đã hy sinh. Khi lá cờ Giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, người đồng đội tên Phiên, người Yên Bái đã hy sinh ngay trước mắt ông.
“Chỉ còn vài giờ thôi, nhưng đồng chí Phiên đã không còn sống để nhìn thấy đất nước giải phóng”, Ông nghẹn ngào, một nỗi đau không thể nào phai mờ trong kí ức của một người lính.
Không nỗi đau nào đau hơn việc nhìn những người đồng đội đã hy sinh ngay trong giây phút cuối cùng của sự chiến thắng. Điều này là nỗi đau khó phai trong kí ức của người lính. Một khoảng khắc vừa hạnh phúc, vừa vinh quang và vừa tiếc nuối.
Sau chiến thắng lịch sử, Cựu Chiến Binh Trần Xuân Linh tiếp tục tham gia chiến đấu ở Biên giới Tây Nam và Biên giới phía Bắc để bảo vệ biên cương tổ quốc.
Năm 1933, ông trở về quê hương và tiếp tục cống hiến cho xã hội, cộng đồng và là tấm gương sáng về phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ.



