Chuyến hành quân lịch sử
Ở một góc nhỏ yên bình của xóm 3, xã Khánh Thiện, tỉnh Ninh Bình, ông Bùi Đình Chiến – người cựu thanh niên xung phong nay đã 80 tuổi – vẫn sống giản dị, khiêm nhường giữa đời thường. Ít ai biết rằng, phía sau dáng người nhỏ bé, giọng nói trầm ấm và nụ cười hiền hậu ấy là cả một chặng đường tuổi trẻ gắn liền với những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ và hy sinh. Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, chàng trai trẻ Bùi Đình Chiến mang trong mình khát vọng cống hiến mãnh liệt. Dù không đủ tiêu chuẩn nhập ngũ vì thể trạng chỉ nặng 39 kg, ông vẫn được Bí thư Đảng ủy xã trực tiếp vận động tham gia “Lớp Anh Trỗi 1” – Đội Thanh niên xung phong đặc biệt K53.
Sau hai tháng huấn luyện cấp tốc tại Trung ương Đoàn, ngày 16.8.1965, ông cùng hơn 300 đồng đội bước vào cuộc hành quân lịch sử tiến vào miền Nam. Không xe cộ, không đường bằng, họ đi bộ ròng rã gần hai tháng trời xuyên qua núi rừng Trường Sơn, sống theo phương châm “đêm đi ngày nghỉ” để tránh bom đạn. Đó là hành trình của ý chí và niềm tin, nơi mỗi bước chân đều đối mặt với hiểm nguy nhưng không ai chùn bước. Vào đến Quảng Trị, ông Chiến được phân công phục vụ trên tuyến đường mòn Hồ Chí Minh (đường 559), đảm nhận nhiệm vụ giao liên, vận chuyển hàng hóa và cứu thương. Những đôi vai gầy gò phải gánh trên mình không chỉ là đạn dược, lương thực mà còn cả sinh mạng của đồng đội.
Chiến tranh hiện lên trong ký ức ông không phải bằng những chiến công hào nhoáng, mà bằng những tháng ngày thiếu thốn, bệnh tật và mất mát. Đó là khi cơ thể đầy rận, ghẻ lở, là những cơn sốt rét ác tính quật ngã giữa rừng sâu, là khoảnh khắc đau đớn khi chứng kiến người đồng đội bị nước lũ cuốn trôi tại sông Thạch Hãn. Năm 1967, trước yêu cầu của chiến trường, ông được bổ sung vào Trung đoàn 6, Quân khu Trị Thiên. Tại đây, ông trực tiếp tham gia chiến dịch Mậu Thân năm 1968 ở Huế suốt 26 ngày đêm khốc liệt. Dù nhiều lần đối mặt với cái chết – từ bệnh tật đến bom B-52 đánh sập hầm năm 1972 – ông vẫn kiên cường vượt qua, bám trụ chiến đấu cùng đồng đội đến cùng.
Ảnh: Ông Bùi Đình Chiến
Sự cống hiến trong thời bình
Sau những năm tháng chiến tranh đầy khói lửa, năm 1976, ông Bùi Đình Chiến xuất ngũ trở về quê hương. Những tưởng sau tất cả những hy sinh, ông sẽ chọn một cuộc sống an nhàn, nhưng không, tinh thần người lính trong ông chưa bao giờ tắt. Ông tiếp tục dấn thân vào công việc chung của địa phương với tất cả trách nhiệm và nhiệt huyết. Ông từng đảm nhiệm vai trò Bí thư chi bộ hơn 10 năm, kiêm xóm trưởng, rồi tham gia Ban Chấp hành Hội Cựu chiến binh, và hiện là Chủ tịch Hội Cựu Thanh niên xung phong của xã Khánh Thiện.
Dù tuổi cao, ông vẫn miệt mài với công việc, luôn đi đầu trong mọi phong trào, là tấm gương sáng về tinh thần trách nhiệm và lòng tận tụy. Khi được hỏi vì sao vẫn “vác tù và hàng tổng”, ông chỉ cười hiền và nói một câu mộc mạc: “Tôi ăn cơm Nhà nước từ năm 18 tuổi, giờ vẫn hưởng chế độ, không làm thì làm gì?”. Câu nói giản dị ấy không chỉ thể hiện sự khiêm nhường mà còn chứa đựng một triết lý sống sâu sắc: sống là để cống hiến, để trả ơn những gì mình đã nhận được từ đất nước và nhân dân.
Suốt cuộc đời mình, ông không chỉ tích lũy những huân, huy chương cao quý như Huân chương Kháng chiến hạng Ba, mà còn để lại một di sản tinh thần vô giá – đó là tấm gương về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự cống hiến không ngừng nghỉ. Từ chiến trường khốc liệt đến đời sống thời bình, ông Bùi Đình Chiến đã sống trọn vẹn với lý tưởng của mình, trở thành biểu tượng đẹp của một thế hệ “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Câu chuyện của ông không chỉ là hồi ức về quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ hôm nay về trách nhiệm, lòng biết ơn và nghĩa vụ đối với quê hương, đất nước
Ảnh: Ông Bùi Đình Chiến cùng đồng đội đi thăm lại nơi từng chiến đấu



