CHUYẾN HÀNH QUÂN QUA DỐC ĐÁ TAI MÈO
Trong những năm chiến đấu nơi biên giới phía Bắc, bác Lê Văn Hòa từng trải qua nhiều chuyến hành quân đầy gian khổ trên những dốc núi đá tai mèo hiểm trở của Hà Giang. Giữa mưa rét, sương mù và những con đường cheo leo bên vực sâu, người lính trẻ quê Hoằng Tiến vẫn cùng đồng đội bền bỉ vượt núi giữ vững biên cương Tổ quốc. Những bước chân năm ấy đã trở thành ký ức không thể phai mờ của một thời “hoa lửa”.
Người viết nhận ra rằng chiến tranh nơi biên giới phía Bắc không chỉ là những trận đánh căng thẳng mà còn là vô vàn gian khổ âm thầm của người lính giữa núi rừng hiểm trở.
Đối với bác Lê Văn Hòa, những chuyến hành quân trên các dốc đá tai mèo là ký ức khiến bác nhớ nhất mỗi khi nhắc về quãng đời quân ngũ.
“Đi núi đá cực lắm,” bác cười nhẹ.
“Có những đoạn chỉ sơ suất chút thôi là rất nguy hiểm.”
Những năm đầu thập niên tám mươi, đơn vị bác thường xuyên nhận nhiệm vụ cơ động giữa các điểm cao thuộc tỉnh Hà Giang và Cao Bằng.
“Có tháng hành quân liên tục,” bác kể.
Đường đi chủ yếu là lối mòn men theo sườn núi đá dựng đứng. Một bên là vách đá sắc nhọn, bên còn lại là vực sâu hun hút.
“Mùa mưa đi càng đáng sợ hơn,” bác nói.
Người viết hình dung đoàn lính trẻ lặng lẽ bước trên con đường đá trơn trượt giữa màn sương phủ kín núi rừng biên giới.
Bác kể rằng mỗi chuyến hành quân, người lính phải mang theo đầy đủ quân trang, súng đạn và lương thực.
“Ba lô nặng lắm,” bác nhớ lại.
Có người vai bị dây ba lô siết bật máu nhưng vẫn không dám than vãn.
“Lính lúc ấy ai cũng chịu khó,” bác cười hiền.
Một chuyến hành quân khiến bác nhớ mãi diễn ra vào mùa mưa năm 1983.
“Hôm đó trời mưa từ sáng,” bác kể.
Đơn vị nhận nhiệm vụ di chuyển lên tăng cường cho một điểm chốt trên vùng núi cao. Con đường hành quân dài hàng chục cây số xuyên qua nhiều dốc đá tai mèo hiểm trở.
“Đá sắc như dao,” bác nói chậm rãi.
Nước mưa khiến mặt đá trơn nhẫy. Có đoạn chỉ rộng vừa đủ một người đi.
“Anh em phải bám vào nhau mà bước,” bác kể.
Người viết cảm nhận rõ sự hiểm nguy mà người lính năm ấy phải đối mặt từng bước chân.
Đi được một quãng, một chiến sĩ trẻ trong tiểu đội bị trượt chân ngã xuống mép vực.
“May mà anh em kịp giữ lại,” bác xúc động nói.
Sau phút hoảng hốt, cả tiểu đội càng cẩn thận hơn khi di chuyển.
“Không ai được phép chủ quan,” bác kể.
Mưa ngày càng nặng hạt. Quần áo ai cũng ướt sũng, giày dép bám đầy bùn đất.
“Lạnh và mệt lắm,” bác nhớ lại.
Nhưng điều khiến bác cảm động nhất là không ai bỏ mặc đồng đội phía sau.
“Người khỏe giúp người yếu,” bác kể.
Có chiến sĩ chủ động mang hộ ba lô cho đồng đội bị đau chân. Có người đi cuối đoàn để hỗ trợ những anh em chậm hơn.
“Ngày ấy tình đồng đội quý vô cùng,” bác xúc động nói.
Người viết hiểu rằng chính tình cảm ấy đã giúp những người lính trẻ vượt qua những tháng ngày khắc nghiệt nhất của chiến tranh.
Đến gần tối, đoàn quân phải vượt qua một con dốc đá rất cao trước khi đến điểm nghỉ chân.
“Tôi nhớ hôm đó sương xuống dày lắm,” bác kể.
Trời tối nhanh giữa núi rừng khiến tầm nhìn gần như không còn.
“Chỉ nghe tiếng người gọi nhau trong sương,” bác nhớ lại.
Người viết hình dung những bóng áo lính mờ khuất giữa màn sương lạnh, lặng lẽ bước tiếp trên con đường đá cheo leo.
Sau nhiều giờ vật lộn với núi rừng, cả đơn vị cuối cùng cũng đến được điểm dừng chân an toàn.
“Hôm ấy ai cũng kiệt sức,” bác cười.
Bữa cơm tối chỉ có cơm độn và chút rau khô nhưng ai cũng ăn rất ngon vì quá đói và lạnh.
“Ngồi quanh bếp lửa thấy ấm lòng lắm,” bác kể.
Ngoài trời mưa vẫn rơi lộp bộp trên mái lán tạm. Trong ánh lửa bập bùng, những người lính trẻ ngồi sát bên nhau kể chuyện quê hương để vơi đi mệt nhọc.
“Tôi kể nhiều về biển Hoằng Tiến,” bác cười hiền.
Người viết cảm nhận được nỗi nhớ quê hương luôn hiện hữu trong lòng người lính trẻ nơi biên giới xa xôi.
Những chuyến hành quân như thế kéo dài suốt nhiều năm quân ngũ của bác.
Có gian khổ. Có hiểm nguy. Có cả những lần đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.
Nhưng điều còn lại sâu đậm nhất trong ký ức bác vẫn là tinh thần đoàn kết và ý chí kiên cường của người lính biên giới.
“Chúng tôi lúc ấy chỉ nghĩ phải hoàn thành nhiệm vụ,” bác nói giản dị.
Sau ngày xuất ngũ trở về quê hương Hoằng Tiến, bác vẫn luôn giữ cho mình tác phong và nghị lực của người lính năm xưa.
“Những năm tháng quân ngũ rèn cho mình bản lĩnh,” bác kể.
Người viết nhìn đôi bàn tay chai sạm của bác mà cảm nhận rõ dấu vết của một thời tuổi trẻ đầy gian lao nhưng rất đỗi tự hào.
Chiều xuống dần trên vùng biển Hoằng Tiến. Gió biển thổi nhẹ qua hiên nhà, nhưng trong ký ức người cựu chiến binh già dường như vẫn còn vang vọng tiếng bước chân hành quân trên những dốc đá tai mèo năm nào.
Cuối câu chuyện, bác Lê Văn Hòa chậm rãi nói:
“Con đường hành quân năm ấy rất khó đi, nhưng chính những gian khổ ấy đã giúp chúng tôi trưởng thành và hiểu thế nào là trách nhiệm của người lính với Tổ quốc.”


