CHUYẾN HÀNH QUÂN TRONG SƯƠNG MÙ
Sáng sớm một ngày đầu mùa đông năm 1971, đơn vị của Lê Văn Tường nhận lệnh hành quân đến khu vực tập kết mới. Thời tiết khi ấy lạnh và ẩm. Sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ khu rừng. Tầm nhìn chỉ vài mét trước mắt. Những thân cây, lối mòn đều mờ ảo như ẩn như hiện. Dù điều kiện không thuận lợi, mệnh lệnh hành quân vẫn phải thực hiện đúng thời gian. Toàn đơn vị nhanh chóng xếp hàng, kiểm tra quân trang và bắt đầu di chuyển. Những bước chân đầu tiên khá thận trọng. Mỗi người giữ khoảng cách vừa đủ để không bị mất dấu nhau trong sương mù. Tiếng hô nhỏ được truyền đi để duy trì đội hình. Lê Văn Tường đi ở giữa đội hình. Ông luôn chú ý quan sát đồng đội phía trước và phía sau để đảm bảo không ai bị tách đoàn. Con đường rừng vốn đã khó đi, trong sương mù lại càng trở nên phức tạp hơn. Có đoạn phải men theo sườn núi trơn trượt. Có đoạn phải băng qua những rãnh nước nhỏ nhưng sâu. Đất rừng ẩm khiến mỗi bước chân đều dễ bị trượt. Một chiến sĩ phía sau suýt bị lạc khỏi đội hình khi tầm nhìn bị che khuất. Ngay lập tức, đồng đội phía trước dừng lại, chờ người sau bắt kịp. Không ai được phép đi riêng lẻ trong điều kiện như vậy. Đó là nguyên tắc an toàn bắt buộc của đơn vị. Khoảng giữa buổi sáng, sương mù bắt đầu dày hơn. Không gian xung quanh gần như chìm trong màu trắng xám. Chỉ còn nghe tiếng bước chân và tiếng lá cây xào xạc. Đoàn quân vẫn kiên trì tiến bước, không ai tỏ ra nản chí. Đến gần trưa, khi lên đến một khoảng đất cao, sương mù bắt đầu tan dần. Ánh nắng yếu ớt xuyên qua tán rừng, làm không gian sáng dần trở lại. Cả đơn vị tạm dừng nghỉ. Ai cũng thở phào nhẹ nhõm sau chặng đường căng thẳng. Một số chiến sĩ lấy nước uống, chỉnh lại ba lô và kiểm tra lại đội hình. Không khí trở nên nhẹ nhõm hơn nhưng vẫn giữ sự nghiêm túc cần thiết. Buổi chiều, hành quân tiếp tục trong điều kiện thuận lợi hơn. Đến điểm dừng chân cuối ngày, đơn vị dựng lán nghỉ và nhóm bếp. Những câu chuyện nhỏ lại được kể bên ánh lửa. Không ai nhắc nhiều đến sự vất vả vừa trải qua, nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu rõ giá trị của sự kiên trì và đoàn kết. Nhiều năm sau, khi nhớ lại chuyến hành quân trong sương mù năm ấy, ông Lê Văn Tường vẫn không quên cảm giác vừa căng thẳng vừa vững tin. Ông nhớ những bước chân đồng đội trong làn sương trắng. Nhớ những tiếng hô nhỏ nhưng đầy quyết tâm. Và nhớ rõ tinh thần gắn kết đã giúp cả đơn vị vượt qua điều kiện khắc nghiệt để hoàn thành nhiệm vụ. Đó là một trong những ký ức đẹp của thời hoa lửa – nơi mỗi bước đi đều in dấu ý chí, kỷ luật và tình đồng đội bền chặt.



