Chuyến Hành Quân Xuyên Rừng
Câu chuyện tái hiện hành trình gian khổ nhưng đầy quả cảm của người lính trinh sát Bùi Đình Chiến trong những năm tháng chiến tranh ác liệt giữa đại ngàn Tây Nguyên.
Bùi Đình Chiến sinh năm 1950, quê ở một vùng quê nghèo miền Trung. Năm tròn hai mươi tuổi, anh tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo lời dặn của mẹ: “Đi giữ nước, nhớ giữ mình, con nhé.”
Những năm tháng làm lính trinh sát, Chiến cùng đồng đội hoạt động sâu trong rừng già Tây Nguyên – nơi cây cối um tùm, đất đỏ bazan bám chặt từng bước chân, và hiểm nguy luôn rình rập. Công việc của anh là đi trước đội hình, lặng lẽ dò đường, phát hiện dấu vết địch, nhiều khi chỉ cách nguy hiểm một gang tay.
Một chuyến hành quân mà anh không bao giờ quên diễn ra vào mùa mưa năm 1972. Mưa rừng xối xả suốt nhiều ngày, khiến đường mòn trơn trượt, suối dâng cao, vắt rừng bám đầy chân. Đơn vị nhận nhiệm vụ trinh sát tuyến đường quan trọng xuyên qua một khu rừng già chưa từng có dấu chân người.
Chiến đi đầu. Mỗi bước chân anh đặt xuống đều phải dò xét kỹ lưỡng. Có lúc, anh phải nằm rạp xuống đất, áp tai nghe động tĩnh, hay quan sát từng cành cây gãy để đoán hướng di chuyển của đối phương. Những đêm hành quân, cả đội không dám đốt lửa, chỉ ăn lương khô và uống nước suối lạnh buốt.
Đến ngày thứ ba, khi băng qua một con suối lớn, bất ngờ một tiếng động lạ vang lên phía trước. Chiến ra hiệu cho cả đội dừng lại. Anh bò chậm từng chút một, xuyên qua lớp cây rậm rạp. Trước mắt anh là dấu vết của một toán địch vừa đi qua – còn rất mới.
Không chần chừ, Chiến nhanh chóng quay lại báo cáo. Nhờ thông tin kịp thời ấy, đơn vị đã tránh được một cuộc phục kích nguy hiểm. Nhưng cũng từ đó, hành trình càng trở nên căng thẳng hơn. Họ phải thay đổi hướng đi, len lỏi qua những con đường hiểm trở hơn, có lúc phải trèo qua những vách đá dựng đứng, có lúc lội qua những vùng đầm lầy ngập đến thắt lưng.
Đêm cuối cùng của chuyến hành quân, cả đội dừng chân dưới một gốc cây cổ thụ. Chiến ngồi tựa lưng, nhìn lên tán lá dày đặc chỉ lộ ra vài khoảng trời nhỏ. Anh nhớ nhà, nhớ mẹ, nhưng cũng hiểu rằng nhiệm vụ trước mắt quan trọng hơn tất cả.
Sáng hôm sau, họ hoàn thành nhiệm vụ, trở về căn cứ an toàn. Báo cáo của Chiến giúp chỉ huy nắm rõ tình hình và lên kế hoạch tác chiến hiệu quả. Anh được đồng đội gọi bằng cái tên thân mật: “Người đi trước trong bóng tối.”
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Bùi Đình Chiến trở về cuộc sống đời thường. Nhưng mỗi khi kể lại chuyến hành quân xuyên rừng năm ấy, ánh mắt ông vẫn ánh lên sự kiên định – như thể những bước chân lặng lẽ giữa đại ngàn vẫn còn vang vọng đâu đây.


