Chuyện ít biết về Đại tá tình báo Anh hùng Phạm Ngọc Thảo
Đại tá, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Ngọc Thảo là một trong những điệp viên xuất sắc nhất trong lịch sử tình báo Việt Nam, người đã chọc thủng “tim đen” của chế độ ngụy quyền Sài Gòn trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
chiến chống Pháp, đồng thời lên án những hành vi phi nghĩa của quân đội phản nhân dân. Để tiếp cận gia đình họ Ngô, nguồn gốc trí thức gốc Công giáo đối với ông Phạm Ngọc Thảo là một lợi thế nhưng chưa đủ, ông khôn ngoan biến lý lịch kháng chiến thành lợi thế thứ hai lợi hại hơn do nắm bắt tâm lý anh em họ Ngô rất cần những người kháng chiến cũ hồi chánh trở về phục vụ quốc gia làm hình mẫu lý tưởng để xây dựng chế độ. Họ cần một trí thức có thể làm gương cho những người phản tỉnh, một người Công giáo gốc Nam bộ làm mẫu cho phong trào quốc gia hóa chế độ, và thật trùng hợp ông Phạm Ngọc Thảo đáp ứng tất cả những yêu cầu đó. Cũng phải thừa nhận rằng Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu là những người muốn xây dựng một chế độ quốc gia không cộng sản, nếu không thì ông Phạm Ngọc Thảo khó mà dám lật ngửa bài chơi một ván sòng phẳng đến như vậy.Thậm chí ngay cả khi đã trở thành cố vấn tin cậy cho anh em họ Ngô trong chính quyền Sài Gòn - những người biết rõ từng chân tơ kẽ tóc trong lý lịch ông Phạm Ngọc Thảo thì chính điều này lại giúp ông dễ dàng thăng tiến, bởi Diệm cần hình ảnh như ông làm nền cho một chế độ chống cộng kiểu mới với vẻ hiện đại, tri thức. Trong khi ông Phạm Ngọc Thảo với thân thế hoàn hảo, đạo hạnh đầy đủ, gốc Công giáo thuần tuý, gương mặt trí thức là quân bài lý tưởng của chính quyền Ngô Đình Diệm thì ở phía bên kia chiến tuyến, ông lại mang một sứ mệnh tuyệt mật từ Tổng Bí thư Lê Duẩn để bắt đầu một ván cờ chính trị không có lệnh quay đầu. Thời điểm bị sát hại năm 1965, ông Phạm Ngọc Thảo vẫn chưa hề để lộ tung tích. Không ai biết ông là người cộng sản, là tình báo của Hà Nội kể cả những người trong giáo hội Công giáo, trong giới sĩ quan thân Mỹ vẫn tin ông là một trí thức quốc gia. Có lẽ vì vậy mà địch vội vàng bắt và thủ tiêu ông, bởi chúng sợ ông sống, chúng sợ một người không phải cộng sản, không có nhiều quyền lực, không nắm quân đội lại có thể tự tay châm ngòi đảo chính thay triều đổi đại của cả một chế độ.



