Chuyện kể bên bếp Hoàng Cầm
Chiều xuống trong khu rừng. Sau một ngày hành quân, đơn vị dừng chân nghỉ tạm. Một nhóm chiến sĩ nhanh chóng chuẩn bị bếp Hoàng Cầm để nấu cơm. Khói được dẫn qua hệ thống rãnh và các lớp che phủ, hạn chế để lộ dấu hiệu của nơi đóng quân. Mùi cơm bắt đầu lan nhẹ trong không khí.

Chiều xuống trong khu rừng.
Sau một ngày hành quân, đơn vị dừng chân nghỉ tạm. Một nhóm chiến sĩ nhanh chóng chuẩn bị bếp Hoàng Cầm để nấu cơm.
Khói được dẫn qua hệ thống rãnh và các lớp che phủ, hạn chế để lộ dấu hiệu của nơi đóng quân.
Mùi cơm bắt đầu lan nhẹ trong không khí.
Bế Văn Đàn ngồi gần đó, tháo ba lô rồi nhìn những người đồng đội đang chuẩn bị bữa tối.
Câu chuyện quê nhà
Một chiến sĩ trẻ lên tiếng:
– Không biết giờ này ở quê mình đang làm gì nhỉ?
Người khác đáp:
– Chắc mẹ tôi đang nấu cơm.
Một người nữa cười:
– Nhà tôi giờ này chắc mọi người đã ăn rồi.
Bế Văn Đàn nghe vậy rồi nói:
– Ở Cao Bằng, những buổi tối như thế này chắc cũng đang có người ngồi bên bếp lửa.
Cả nhóm im lặng một lát.
Ai cũng nhớ quê.
Bữa cơm bên bếp
Nồi cơm vừa chín.
Mọi người chia nhau từng phần.
Một chiến sĩ nhìn nồi cơm rồi cười:
– Cơm hôm nay ngon thật.
Người bên cạnh trêu:
– Vì đói chứ gì?
– Đói cũng là một phần.
Cả nhóm bật cười.
Bữa cơm đơn sơ nhưng không khí rất ấm áp.
Chuyện ngày mai
Ăn xong, một người hỏi:
– Mai chúng ta đi đâu?
Tiểu đội trưởng đáp:
– Mai sẽ biết.
Một chiến sĩ trẻ nói:
– Chỉ mong đường đừng dốc quá.
Bế Văn Đàn cười:
– Nếu dốc thì cùng nhau đi.
Người bên cạnh gật đầu:
– Đúng. Một người mệt thì người khác chờ.
Câu nói ấy khiến mọi người đồng tình.
Bếp lửa tắt
Đêm càng sâu.
Bếp được thu dọn theo quy định.
Mọi người kiểm tra lại nơi nghỉ rồi chuẩn bị ngủ.
Trước khi đứng lên, một chiến sĩ nhìn đống tro còn lại:
– Mai lại có một bữa cơm như thế này nhé.
Bế Văn Đàn cười:
– Nếu có cơm thì nhất định phải có chuyện kể.
Mọi người cười.
Rồi ai về vị trí nấy.
Bếp Hoàng Cầm không chỉ gắn với việc nấu ăn của người lính.
Trong những hoàn cảnh phù hợp, nơi đó còn là một khoảng thời gian ngắn để họ nhớ về quê hương, kể chuyện gia đình và động viên nhau.
Giữa những ngày gian khổ, một bữa cơm nóng và vài câu chuyện bên bếp lửa có thể đem lại cảm giác bình yên hiếm hoi.
Người lính mang theo ba lô trên vai, nhưng trong lòng luôn mang theo một quê hương để nhớ.
Và những câu chuyện bên bếp Hoàng Cầm, dù giản dị, đã trở thành một phần ký ức đẹp về tình đồng đội trong những năm tháng chiến tranh.



