Chuyện kể chiến tranh
Mỗi năm, ngày 30-4 bà tôi rộn ràng niềm vui đồng thời cũng rưng rưng buồn thương nhớ khôn nguôi những người anh em ruột thịt ra đi chiến đấu vì Tổ quốc mãi mãi không về.
Nó cướp đi quá nhiều người vô tội mà lẽ ra họ phải được sống hạnh phúc đoàn viên cùng con cháu ngày hôm nay. Nó gieo lại nỗi đau dài lâu đến nỗi sau 50 năm đất nước thống nhất vẫn chưa nguôi niềm day dứt cho người còn sống.
Nỗi đau chung thật sự không riêng một nhà. Trong xóm xung quanh đây thôi nhà nào có người đi chiến đấu đều treo tấm bằng Tổ quốc ghi công. Đi một hy sinh một. Đi hai hy sinh hai. Như bà cố phía nội tôi là Mẹ Việt Nam anh hùng.
Tiền trợ cấp tử tuất hằng tháng cũng vậy. Mỗi đồng trong khoản tiền ít ỏi này chứa đựng giá trị lớn lao, đổi lấy xương máu chứ sung sướng gì. Mỗi lần cầm tiền được nhận, bà hay chép miệng: "Tội nghiệp, mất rồi mà vẫn nuôi vợ nuôi con".
Bà chắt chiu và trân quý dành dụm cho ngày giỗ ông tươm tất đủ đầy nhất. Mấy mươi năm qua bà chưa bỏ quên kỳ giỗ ông lần nào, luôn luôn đủ món và đầy mâm.
Bà bảo ngày xưa chiến tranh đói khát chẳng ăn được những món ngon như giờ. Thành ra như một sự bù đắp dù chỉ là hưởng hơi thơm, nhưng ít ra lòng bà mãn nguyện lo cho chồng trọn vẹn.
Với bà, suốt đời gìn giữ tấm chân tình dành cho ông - mối tình đầu tiên cũng là người chồng duy nhất không bao giờ đổi thay. Niềm son sắt thủy chung được chứng minh bằng sự thủ tiết thờ chồng quyết không tái giá. Vì bà nghĩ rằng chẳng vui sướng gì bước thêm bước nữa khi chồng mất một cách đau đớn.
Tôn thờ chồng, sống với chồng bằng những kỷ niệm tình yêu hồi trẻ chen cùng ký ức chiến tranh ác liệt. Và bà có quyền tự hào vì mình là vợ người chiến sĩ bộ đội Cụ Hồ đã anh dũng hy sinh vì nước non cho 50 năm qua Nam - Bắc hai miền thống nhất về chung một nhà.Chuyện kể chiến tranh



