Chuyện kể của chiến sỹ lái xe tải đầu tiên vào Dinh Độc Lập
Chuyện kể của chiến sỹ lái xe tải đầu tiên vào Dinh Độc Lập
Lúc đó ông Lựa đang là lái xe của Đại đội 5, Tiểu đoàn 964, Trung đoàn 512, Sư đoàn 571 thuộc Đoàn 559. Khoảng 15h chiều 29-4-1975, khi đơn vị đang tập kết ở một bìa rừng cao su thuộc căn cứ Nước Trong chuẩn bị cho những trận đánh cuối, Dương Quang Lựa được Trung đội trưởng Đinh Xuân Thêm gọi lên. Trung đội trưởng Thêm chỉ vào hai người trên chiếc xe Jeep vừa tới nói với Lựa: “Đây là hai cán bộ của đơn vị tăng thiết giáp. Các anh ấy đang cần lực lượng chi viện. Chỉ huy đơn vị cân nhắc kĩ và quyết định chọn cậu”.
Chưa rõ nhiệm vụ là gì, nhưng theo lệnh, Dương Quang Lựa đưa xe rời đơn vị đi theo chiếc xe Jeep. Đi chừng 5 km, hai xe dừng lại. Tất cả cùng đi đến một căn hầm. Trong hầm khá tối, Lựa quan sát thấy chừng 10 người, trong đó có một cán bộ khoảng 50 tuổi ngồi ở đầu bàn. Giọng cán bộ này sang sảng: "Theo chỉ thị của cấp trên, đơn vị chúng ta có nhiệm vụ tiến công trên hướng chính, trong đó có tổ gồm 5 xe tăng và một xe hơi chở lực lượng đặc công đánh chiếm Dinh Độc Lập. Trên đường hành tiến, tổ này đánh lướt để nhanh chóng thọc sâu vào mục tiêu chủ yếu càng sớm càng tốt".
Sau cuộc họp khoảng 30 phút, một cán bộ chạy đến đưa cho Dương Quang Lựa chiếc băng để đeo vào tay trái và một lá cờ giải phóng cắm ở đầu xe. Đồng chí này nói ngắn gọn: "Xe của đồng chí chở 40 người, sẽ đi sau ba xe tăng, hai xe tăng còn lại sẽ đi cuối. Lưu ý xe không được bật đèn, phải tập trung để bám theo xe tăng đằng trước, dựa theo tín hiệu của đèn pin để đi hoặc dừng".
Nghe xong lời quán triệt, Lựa và mọi người lên xe. Trong buồng lái khi đó đã có hai người, có vẻ là tổ chỉ huy. Đoàn xe rầm rầm chuyển động ra khỏi vị trí tập kết. Vừa ra khỏi bìa rừng khoảng 2km, anh thấy tiếng đạn pháo, xe cộ đủ loại rộ lên. Hai bên đường tiếng súng bắn xối xả, đạn đan chéo vào đội hình xe. Lựa dừng xe, nhanh chóng cùng anh em nhảy xuống hình thành đội hình chiến đấu. Chừng 30 phút tiếng súng thưa dần, mọi người lên xe tiếp tục hành tiến. Trong cuộc đấu súng đầu tiên này, một cán bộ ngồi trên ca bin đã hy sinh.
Suốt đêm ấy, đội hình thọc sâu của Lựa vừa hành quân, vừa chiến đấu. Dù là lái xe, nhưng khi gặp địch chặn đánh, anh cũng nhảy xuống chiến đấu cùng. Trong ánh sáng lập lòe của đạn pháo, anh quan sát thấy đồng đội hầu hết đều mặc quần đùi, áo lót hoặc cởi trần. Thấy Lựa nhìn bằng ánh mắt tò mò, các đồng đội cười: “Chúng tớ là dân đặc công, vào Dinh Độc Lập cậu sẽ biết”.
Buổi sáng 30-4, đội hình mũi thọc sâu đến cầu Sài Gòn. Tại đây địch bố trí ổ đề kháng mạnh, hỏa lực từ xe tăng và súng pháo các loại ở bên kia cầu và từ tàu chiến dưới sông bắn lên xối xả. Quan sát thấy hai chiếc xe tăng của ta ở cuối đội hình còn cách nhau một khoảng trống, Lựa đưa xe nhích dần vào đó để tránh đạn của địch và nhảy xuống để chiến đấu tiếp. Bỗng có một tiếng nổ lớn ngay trước đầu xe của Lựa. Chiếc lốp trước của xe đã bị xẹp hơi vì mảnh đạn. Không còn lốp dự phòng, anh đành phải kích xe, đưa một chiếc lốp sau thay lên bánh trước, cho xe chạy 5 bánh.
Vượt qua ổ đề kháng của địch, đến trưa, Dinh Độc Lập đã hiện ra trước mắt. Sau khi xe tăng của ta húc đổ cổng sắt, Lựa cho xe vận tải thẳng tiến vào Dinh. Vừa dừng xe, anh cùng đồng đội nhảy phắt xuống lao vào căn nhà lớn trước mặt. Vừa lên đến tầng hai, một đồng chí có mặt ở đó ngăn lại: “Các cậu không phải lên nữa. Tất cả xuống dưới để ổn định trật tự”.
Anh hơi hụt hẫng, đi xuống dưới sân. Nhìn ra các hướng, Lựa thấy các lực lượng của ta đang dồn dập tiến về Dinh Độc Lập. Đông đảo người dân và các phóng viên báo chí cũng có mặt ngoài khu vực dinh. Sau khi cùng đồng đội tận hưởng niềm vui chiến thắng, đến khoảng 12h, Lựa và anh em mới tổ chức nấu cơm. Lúc này, anh mới ngỡ ngàng khi nhẩm đếm lực lượng đi cùng còn không đầy chục người



