Bài viết

Chuyện kể của một Cựu Thanh niên xung phong

Phú Thọ26/11/2025Bùi Thị Minh Nguyệt (Chi đoàn Cửa Luỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ôi tên là Lan, năm nay đã bảy mươi. Mỗi lần nhìn gió thổi qua rừng bạch đàn sau nhà, tôi lại nhớ về những tháng ngày tuổi trẻ của đời mình – những năm tháng khoác áo Thanh niên xung phong, mở đường, tải đạn, san lấp bom trên tuyến lửa Trường Sơn.

Tôi rời quê năm mười bảy tuổi. Hôm ấy, mẹ tiễn tôi ra sân đình, bàn tay gầy nắm chặt lấy tay tôi, mắt ngân ngấn nhưng vẫn động viên: “Con đi làm nhiệm vụ, cố giữ gìn sức khỏe.” Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản: đất nước đang cần, mình đi là đúng.

Ngày đầu đặt chân lên tuyến đường Trường Sơn, tôi choáng ngợp. Núi cao chót vót, mây trắng lững lờ, nhưng tiếng bom nổ vẫn dội vào từng bước chân. Đơn vị chúng tôi làm nhiệm vụ mở đường cho xe qua. Công việc tưởng bình thường mà gian khổ đến mức nhiều đêm về tôi nằm xuống là ngủ quên trong mùi khói bom, mùi đất cháy.

Có những hôm, vừa san lấp xong miệng hố bom này thì máy bay lại lao đến, xới tung cả đoạn đường chúng tôi vừa làm. Anh em lại chạy vào hầm, bom dứt là lao ra làm tiếp. Đêm nối đêm, tay ai cũng phồng rộp, áo rách tả tơi vì vác đất đá. Nhưng chúng tôi không hề nản, chỉ nghĩ: nếu mình chậm một phút thì bộ đội sẽ chậm một phút đến chiến trường. Vậy là lại làm.

Tôi nhớ mãi chị Lựu – người chị lớn trong tổ. Chị nhanh nhẹn, giọng nói lúc nào cũng ấm áp. Một lần đơn vị bị bom vùi hầm, chị lao vào kéo từng người ra. Khi lôi được người cuối cùng lên thì một quả bom khác nổ ngay sát. Tiếng nổ xé gió, đất đá tung lên mịt mù. Khi tôi chạy lại, chị Lựu đã nằm bất động, mái tóc rối bám đầy bụi đất. Chúng tôi ôm nhau mà khóc. Chị ra đi khi mới hai mươi mốt tuổi – tuổi thanh xuân đẹp nhất.

Ký ức ấy đến giờ vẫn làm tôi nghẹn ngào.

Nhiều đêm hành quân, chúng tôi đốt một bếp lửa nhỏ, chuyền cho nhau củ sắn, miếng lương khô. Mấy đứa con gái cùng xóm còn chụm đầu lại hát khe khẽ những bài ca về quê hương để quên đi nỗi nhớ. Giữa bom đạn, tiếng hát ấy vang lên như thứ ánh sáng nhỏ nhoi nhưng ấm áp vô cùng.

Ngày hòa bình, tôi trở về quê với đôi bàn tay chai sần, đôi chân còn vết mảnh bom. Người ta gọi chúng tôi là “Cựu Thanh niên xung phong”, nhưng với tôi, đó không chỉ là một danh xưng – đó là cả một thời tuổi trẻ gửi lại rừng núi Trường Sơn.

Giờ đây, mỗi khi nhắc đến những năm tháng ấy, tôi không khoe khoang, cũng không tự hào quá mức. Tôi chỉ muốn kể cho con cháu hiểu rằng: tuổi trẻ của chúng tôi đã sống không hối tiếc, đã góp một phần nhỏ bé để đất nước có được hòa bình hôm nay.

Và trong sâu thẳm, tôi luôn tin rằng những người như chị Lựu, như bao đồng đội năm xưa… sẽ mãi sống trong từng con đường, từng tán rừng Trường Sơn – nơi tuổi trẻ chúng tôi nằm lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn