CHUYỆN KỂ CỦA NGƯỜI LÍNH ĐẶC CÔNG.(1)
Cứ vào dịp những ngày lễ lớn của đất nước, ông Nguyễn Minh Sơn, ở Tổ dân phố số 69, phường Phan Đình Phùng lại bồi hồi. Cầm súng lên đường khi tóc còn xanh, hôm nay trên đầu, tóc đã phơ phơ bạc, nhưng trong từng lời kể của ông-một người lính đặc công, ký ức thời trẻ trai rực lửa vẫn còn nóng hổi. Nóng như những trận đánh công đồn, như quả đạn B40 lúc ông bắn phá mục tiêu rồi bị thương trước ngày toàn thắng.
Gác bút mực ôm súng công đồn.Tháng 5/1971, 21 tuổi ông Nguyễn Minh Sơn khoác lên mình chiếc áo lính ông tới Sơn Tây huấn luyện khóa đặc công đặc biệt. Ông được dạy những kỹ, chiến thuật và những kỹ năng tình báo…Khoác ba lô hành quân vào miền Đông Nam Bộ. Mùa mưa tháng 5/1973 đơn vị ông lưu lại Bình Phước làm quen với địa hình, tới tháng 8 mới tiếp tục hành quân về miền Tây. Đơn vị ông là Đại đội 13 - Đoàn đặc công Vàm Cỏ, Quân khu 8, với địa bàn hoạt động rất rộng, các vùng Đồng Tháp, Long An, Vĩnh Long, Bến Tre...Sông nước mênh mông, đặc công miền Tây thiếu thốn đủ đường. Mùa mưa ông cùng đồng đội phải làm lán treo ở rừng tràm. Khan hiếm nước ngọt, mọi người phải làm “giếng treo”, bằng cách lấy dây leo đan thành cái giỏ to rồi cho túi bơi bằng ni lông vào bên trong rồi treo cao lên để trữ nước.Ông nhíu mày: Cái túi đó quan trọng lắm! Ngoài làm túi bơi, vào mùa mưa chết không có chỗ chôn, túi còn dùng để bọc thây rồi treo lên cao phòng thú vật đến phá, tới mùa khô mới mang chôn.Vừa lo sinh hoạt, vừa điều tra để tổ chức đánh, lính đặc công gan dạ coi vào trận đánh nhẹ như lông hồng. Mục tiêu đánh của Đại đội 13 là các mục tiêu như đồn bốt, kho lương… của địch. Những ngày có trăng không đánh đồn được, lại chuyển đánh phá tàu giặc trên sông.“Lính nhà giời”Để có chắc thắng phải điều tra thật kỹ mục tiêu, đường đi, các vị trí quan trọng… rồi lên phương án, chuẩn bị kỹ càng, mới lên đường. Đặc công thường chỉ đánh địch lúc đêm khuya, đánh bất thần để khủng bố tinh thần địch, hoặc đánh để địch bị tiêu hao…Lúc đầu địch gọi đặc công là “lính nhà giời”, như “không quân đường bộ”, chả thấy gì nhưng thủ pháo, lựu đạn nổ ầm ầm. Bị đánh nhiều, sau này địch cảnh giác làm đồn rất kiên cố.Trận chi khu cảnh sát Đức Hòa sau khi hạ tên lính trên chòi canh, đơn vị ông một mũi đánh vào cửa chính, 3 mũi còn lại phải trèo tường và cắt rào vào. Đấy là mùa khô đầu tháng 10 năm 1974, doanh trại địch có 3 dãy nhà và 6 lô cốt. Ngày địch ra ngoài lục soát kiếm ăn, tối về ngủ. Bình thường đồn này có khoảng gần 70 tên, nhưng hôm đấy chuẩn bị càn chúng tăng cường thêm một trung đội cảnh sát dã chiến. Trời tối như mực, bò được vào vị trí đánh, thấy địch đông quá, nhưng đơn vị vẫn quyết tâm tiêu diệt. Ông Sơn cùng đồng đội áp sát phía ngoài, địch ở bên trên hút thuốc, gạt tàn rơi vào vai bỏng rát nhưng vẫn phải cắn răng chịu. 2h đêm các mũi đồng loại nổ súng...(còn tiếp)



