Bài viết

CHUYỆN KỂ CỦA NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG RỜI ĐẢO PHÚ QUỐC

An Giang26/06/2026BAN LIÊN LẠC TÙ BINH VIỆT NAM (ĐOÀN THANH NIÊN ĐẶC KHU PHÚ QUỐC)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHUYỆN KỂ CỦA NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG RỜI ĐẢO PHÚ QUỐC

Đến ngày 24-3-1973, số tù binh còn bị giam giữ trên đảo khoảng 200 người. Suốt cả tháng trời, tiếng máy bay C130 không lúc nào ngớt trên bầu trời Phú Quốc. Thực hiện Hiệp định Paris, địch phải trao trả tù binh. Vào những ngày ấy, toàn khu trại giam rộng lớn Phú Quốc đã vắng ngắt. Buổi sáng, bọn giám thị vẫn phát thực phẩm và nước sinh hoạt trong ngày cho chúng tôi. Nhưng cho đến 11 giờ trưa, đột nhiên có lệnh gọi số tù bính ở trại B10 ra sân tập hợp. Trại B10 chỉ còn có 100 tù binh. Địch đưa tất cả lên 4 chiếc GMC. Trên mỗi xe GMC đều có 4 tên quân cảnh đứng 4 góc canh chừng. Kèm theo mỗi xe GMC còn có một xe Jeep đi hộ tống, gắn khẩu đại liên.

Quãng đường từ trại giam ra sân bay dài chừng 7 cây số. Dọc hai bên đường là những dãy trại giam dày đặc dây thép gai và những mái nhà tôn trắng lóa dưới ánh mặt trời. Không một bóng người dân. Chỉ thấy đám lính quân cảnh, và bọn trật tự viên đứng tụ tập nhìn theo xe chở tù binh. Khi xe đưa chúng tôi lên tới khu C8, chúng tôi thấy còn khoảng 100 anh em tù binh đang nấu bữa trưa.

Xe chở tù binh tới sân bay. Từ xa chúng tôi đã thấy hai chiếc máy bay C130 to lừng lững như hai cái nhà đứng chờ sẵn. Đứng chung quanh là đám quân cảnh, súng ống sẵn sàng. Một tên chỉ huy đeo lon thiếu tá tuyên bố: “Hôm nay các anh được trao trả”. Cạnh đấy, chúng tôi thấy địch để sẵn một đống quân trang, thực phẩm khô chờ phát cho tù binh trước khí lên máy bay. Theo kế hoạch từ trước, tổ chức phân khu lãnh đạo anh em kiên quyết không nhận áo quẩn, thực phẩm. Một người đứng ra tuyên bố: “Số quân trang, thực phẩm này chúng tôi cho lại anh em quân cảnh!”.

Anh em tù binh ở Trại B10 vẫn mặc nguyên quần áo cũ rồi lần lượt lên máy bay. Địch tiếp tục còng tay tù binh, xếp 5 người ngồi thành hàng có quân cảnh kèm sát, chờ đưa tù binh lên máy bay.

Máy bay bay hơn hai tiếng rưỡi đồng hồ, mới tới sân bay Phú Bài. Khi máy bay hạ cánh, nhìn thấy quân cảnh với những chiếc GMC chờ sẵn, chúng tôi mới thực sự tin là địch đưa đi trao trả. Ngay tại sân bay, một đống dép cao su của số anh em tù binh trao trả đợt trước còn vất lại ngổn ngang.

Chúng tôi bị địch đưa lên xe, có quân cảnh kèm theo vào Huế, ra Quảng Trị.

Đến Thành cổ Quảng Trị, chúng tôi phải dừng lại. Đám sĩ quan áp tải yêu cầu mọi người phải ngồi trên xe. Đúng 5 giờ chiều, chúng đưa chúng tôi tới bờ Nam sông Thạch Hãn, nơi có địa điểm trao trả... Từ xa, chúng tôi đã nhìn thấy những lá cờ Giải phóng bay phấp phới bên bờ Bắc. Nhiều người ứa nước mắt. Tới bờ sông, theo kế hoạch đã định sẵn, mọi người cởi bỏ áo quần tù binh vất lại bên sông lên ca nô, xuồng máy.

Chuyến ca nô đi sau cùng có anh Phó người Phú Yên là cán bộ an ninh Khánh Hòa, bị gãy chân do đấu tranh trong tù, đang bị bệnh nặng. Ca nô của địch không chịu vào sát bờ, chúng tôi kiên quyết đấu tranh, mãi sau chúng mới chịu đưa các đồng chí thương binh, bệnh binh vào... Ở đấy, chúng tôi được các đồng chí nữ chiến sĩ cáng thương tiếp đón, đưa về nơi đón tiếp. Lúc ấy là 5 giờ chiều ngày 24-3-1975.

Nửa giờ sau, đoàn tù binh ở trại C8 cũng được trao trả. Họ là những người tù binh cuối cùng của trại Phú Quốc trở về với đồng đội, với nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn